[T] Let’s rename the world

[T] Let’s rename the world [Long fic | EunHaeHyuk, YeWook, KyuMin] | chap 3


Chap 3

– Bắt đầu nào!!!! XÔNG LÊN!!!!!!!!!!! – HanKyung hét lên khi cả hai bên đã ổn định đội hình.

– Xông lên!!!!!!!!! – Lee SooMan cũng hét lên.

Binh lính hai bên cùng chạy hòa vào nhau, tiếng binh khí va vào nhau kêu lẻng xẻng. Sắc đen tuyền hòa với màu xanh sapphire tạo nên một bức tranh đẹp vô cùng nếu như không xét đây là trong một trận đấu.

HanKyung nhún chân một cái đã bay lên chính giữa quân sĩ hai hai bên. Gió thổi qua làm vạt áo xanh sapphire của ngài khẽ phe phẩy, nắng tinh nghịch nhảy trên mái tóc xõa dài. Khuôn mặt kiên đing, cùng ánh mắt thân trọng làm ngài nổi bật hơn cả đóng quân sĩ nhốn nháo phía dưới chân. Xung quanh ngài là vầng hào quang màu sapphire mang đến cho người ta cảm giác an toàn và thanh khiết lạ lùng không một chút tì vết như dòng nước ngầm chảy trong núi đá.

– Đánh nhau trên không? Được đấy!

Lee SooMan nói rồi cũng nhún chân ra trước mặt HanKyung. Hòa toàn trái ngược. Lee SooMan mang hơi thở của sự chết chóc, mang cái mùi tanh nồng của máu. Toàn bộ y phục trên người gã là màu đen, gã còn choàng bên ngoài bằng một chiếc áo choàng màu đen huyền. Cho dù ánh sáng chiếu đến thế nào cũng không thể thấy rõ được từng đường nét, vì đơn giản là quanh hắn đã được bao quanh của một vùng tối, cùng lắm là có thể nhận ra những mảng lớn do vết máu của những người hắn đã giết khô đọng lại. Không một ai nhìn rõ mặt của hắn, cũng không ai có thể đoán được hắn đang nghĩ gì.

HanKyung bắt đầu đưa tay ra. Một nguồn nước không biết từ đâu xuất hiện, chảy vào lòng bàn tay ngài. Nó quấn quanh cánh tay, nhẹ nhàng dịch chuyển sang lòng bàn tay bên kia. Rồi lại tiếp tục một nguồn nước khác bao quanh ngài. Nước ngừng chảy, bắt đầu sáng rực lên, rồi lại biến hóa một lần nữa thành muôn ngàn cây kim nhỏ bay về phía Lee SooMan.

Do là nước lại từ khắp mọi phía nên không thể dùng đao pháp để đỡ được. lại rất khó trong việc né đòn. Từng mũi kim khi đâm vào người sẽ gây đau nhói, tê buốt đến tận xương tủy làm cho người trúng muốn sống không được muốn chết cũng không xong. Đây là một chiêu trong bộ 13 chiêu thức mà HanKyung đã tự thân sáng tạo ra.

Tưởng SooMan sẽ không đỡ được ai ngờ hắn ta phẩy tay một cái, một làn khói đen xuất hiện làm cho nước bay hơi hết trước khi kịp chạm vào người.

Các chiêu thức sau HanKyung xuất ra đều bị SooMan đỡ được một cách dễ dàng. Đơn giản bởi vì trong các trận đấu trước, hắn hoàn toàn không hề tham chiến. Chỉ đứng một góc quan sát. Còn HanKyung lại hăng hái chiến đấu. Nên có thể nói các chiêu thức của HanKyung hắn đã thuộc trong lòng bàn tay. Trận đấu này quả thực không hề cân sức một chút nào.

Và hắn chỉ đứng đợi HanKyung ra đòn mà không hề có hành động phản công lại, chắc hẳn hắn đang âm ưu chuyện gì.

Quân lính của bên thế lực bóng tối có vẻ mạnh gấp hai lần trước. Quân của HanKyung đã mất gần hết mà bên đó mới chỉ tồn thất chưa đến một nửa.

Do chủ quan được đính chặt trong bản tính nên HeeChul chỉ ngồi vừa uống trà vừa ngắm, thỉnh thoảng mới ra tay. Thấy sự chênh lệch nặng nề của trận đấu, cậu mới đứng lên. Một ngọn lửa cháy rừng rực quanh, cậu đưa tay lên cao, ngọn lửa bốc lên to hơn và lan ra cháy khắp chiến trường. Kì lạ là ngọn lửa chỉ thiêu đốt quân lính bên thế lực bóng tối mà với quân của mình lại là một luồng nội công trị thương.

HeeChul mãn nguyện ngồi ruống, bẻ tay đánh rắc một cái:

– Không cần khen, ta biết ta giỏi rồi.

Bỗng từ đống tro của một quân lính bên thế lực bóng tối lại xuất hiện thành hai binh lính khỏe mạnh hơn và hung hăng hơn trước.

HeeChul trợn trong mắt, làm lại, và quân số bên thế lực bóng tối cứ thế mà tăng lên theo cấp số nhân. HeeChul nhìn về phía HanKyung với ánh mắt cầu cứu. Anh cũng chẳng khá hơn là mấy. Tuy không bị thương gì nhưng anh lại đang có vẻ hơi lo lắng vì mọi chiêu thức đánh ra đều bị hóa giải một cách dễ dàng.
– Gọi viện binh bên vùng trời SJ. – HeeChul với KiBum. ( KiBum là một trong những cận thần của HeeChul, chỉ thiên về phòng thủ và có tốc độ duy chuyển nhanh như ánh sáng. Nên cậu là được coi như người đưa tin.)
Lee SooMan nhếch một bên mép lên cười: “Các ngươi quá coi thường ta rồi đó. Không đảm bảo thắng lợi sao ta có thể dám đến đây giáp chiến. HeeChul à, ngươi không thể biết được rằng ta đã cho các binh sĩ uống một loại thuốc mà khi gặp lửa của ngươi sẽ nhân đôi và khỏe mạnh lẫn hung hăng hơn trước. Giờ xem ngươi có thể tự tin như trước được nữa không. Haha.”

Quân viện trợ của vùng trời SJ do KangTeuk chỉ huy cuối cùng cũng đến. Nhưng có lẽ do HeeChul lặp lại chiêu thức nhiều lần quá mà giờ số quân thế lực bóng tối đã lên đến mức không thể kiểm soát. Chúng giết hết binh lính, hung hăng tiến vào đập phá trong phủ.

– HanKyung à, để tôi lên thay. – KangIn nhún chân một cái, bay lên đứng cạnh HanKyung.

HanKyung đáp lại KangIn bằng ánh mắt: “Tôi có cảm giác hắn đã nắm được toàn bộ chiêu thức của chúng ta. Cậu hãy cẩn thận. Không được nóng vội. Khi khẩn cấp thì kêu tôi lên, tôi sẽ trợ giúp cho cậu.”

KangIn khẽ gật đầu.

HanKyung đáp xuống cạnh HeeChul. Thời khắc “trả đũa” đã đến, HanKyung lấy tay cốc vào đầu HeeChul:

– Nghịch lắm cơ. Xem em đã gấy ra chuyện gì rồi này. Thấy lạ thì phải dừng lại ngay lại còn…

HeeChul biết mình đã gây ra tội lớn nên chỉ lẳng lặng cúi đầu tỏ vẻ biết lỗi, nhưng thực ra thì: “Anh cứ đợi xem. Tôi cho anh bắt nạt lần này thôi. Sau này về phủ anh biết tay tôi.”

KangIn gồng mình, lộ rõ từng bắp thịt rắn chắc. Anh rút cây Mộc đao, vẽ một vòng một vòng tròn lớn trên đầu mình. Vòng tròn đó tỏa ánh xanh lấp lánh, từ từ hạ xuống phía dưới chân anh, rồi tạo thành một trụ lớn bao quanh, làm cho người ta chói mắt. Lee SooMan lùi lại mấy bước do ánh sáng quá mạnh. Bộ trang phục màu xanh ngọc của anh biến mất thay vào đó là bộ áo giáp được làm một cách tinh xảo, chắc chắn. Khi trụ tròn biến mất cũng là lúc anh vung hai nhát đao vào không khí. Rồi lao lại đánh một cách liều mạng. Khác với cách đánh của từ xa của HanKyung, Kang In chọn cho mình cách giáp chiến. Là vị thần của sức khỏe nên chẳng khó khăn gì cho anh để thực hiện điều đó.

KangIn lao vào chém một cách điên cuồng. Tấn cống liên tiếp làm đối thủ không kịp trở tay. Nhưng kì lạ là SooMan né người một cách có kịch bản để không bị trúng một nhát đao nào của KangIn.

– Đã bảo rồi. Không được nóng vội, vậy mà… Đúng là cậy khỏe. Đánh kiểu này mấy mà kiệt sức. – HanKyung lắc đầu ngao ngán.

LeeTeuk đứng cạch trợn mắt.

HeeChul phụ họa:

– Khổ lắm cơ. Đúng là hữu dũng vô mưu. Bảo mãi rồi.

– Hai người nói lại đi xem nào. Đã nhờ người ta đến giúp rồi lại còn chê bai đủ đường. – LeeTeuk mất kiên nhẫn.

– Vùng trời bên chúng tôi không giữ được thì vùng trời các người cũng khó mà giữ yên. – HeeChul tiếp tục khiêu khích.

– Mỗi người có một cách đánh. Có mà HanKyung cậu ấy không đủ sức nên mới không dám giáp chiến. – LeeTeuk vặc lại.

– Đánh nhau cần đầu đầu óc hơn cần cơ bắp.

Blah… blah…

Thế là hai người cãi nhau thật rồi. Đang lúc đánh nhau mà còn linh tinh. HanKyung mọi hôm là vật để HeeChul bắt nạt, chê bai, nay lại trở thành tấm bình phong, nhân vật để cậu tâng bốc.

Cứ lần nào gặp nhau là y như rằng hai người lại cãi nhau như vậy. Và kết quả luôn luôn là HeeChul dành phần thắng còn LeeTeuk phải ôm cục tức. Có lẽ đó là sự thật hiển nhiên. Vì xét về khách quan thì HeeChul là vị thần của sự sắc sảo, còn LeeTeuk là thần của tình yêu. Thần tình yêu dù có tốt đẹp đến mấy thì cũng không thắng nổi vị thần của sự sắc sảo. Xét về chủ quan thì cái miệng của HeeChul quá khủng, tính cậu lai quá tửng nên không ai là có thể động vào, động vào chỉ tổ chuốc phần ức về mình.

Quân lính bên thế lực bóng tối đập phá đồ một cách điên cuồng, phá hoại từng ngóc ngách trong phủ.

YeSung đang ngồi thì nghe thấy tiếng đổ vỡ lẻng xẻng bên ngoài, liền sau đó là mùi máu tanh sộc lên khắp mọi nơi.

– Không sao, nhiệm vụ của mình là trông chừng tinh linh, bên ngoài chắc mọi người đối phó được. – Anh tự an ủi nhưng trong lòng vẫn cảm thấy bất an vô cùng.

– YeSung hyung à, có chuyện gì ngoài đó vậy? Em nghe thấy rất nhiều tiếng động. – Tinh linh nói.

– Không sao đâu. Chắc mọi người đang đùa ý mà.

– Đùa sao lại phát ra nhiều tiếng đông vậy?

– Không… không sao đâu.

– Hyung à, giọng hyung có vẻ hơi run, hyung giấu em điều gì à?

– Không có gì đâu. Để tôi hát cho cậu nghe nha.

– Thôi, không cần đâu. Nhưng thực sự là không có chuyện gì phải không? – Tinh linh vẫn có vẻ ngờ vực.

Có một vài bóng người ở phía cửa phòng, rồi đông hơn, đông hơn nữa, đến mức mà không một tia sáng nào có thể lọt vào trong phòng. Rồi tiếng đập cửa uỳnh uỵch, tiếng dao vung loạn chém vào không khí, tiếng va đập mạnh…

– Không xong rồi. – YeSung đút Khoai lang nhỏ vào trong túi áo, bê lấy quả cầu chứa tinh linh đặt vào trong tủ, chùm một lớp vải đỏ lên trên.

– Có chuyện gì vậy? YeSung hyung… Hyung nói thật cho em biết đi.

– Suỵttttttttttttttt!!!! Cậu phải im lặng. Cậu cứ ở yên đấy, đừng đi đâu, cũng đừng nói gì.

– Hyung à, có chuyện gì vậy?

YeSung đóng cửa tủ.

– Hyung. Hyung trả lời em đi… Hyung… Hyung à… Hyung đâu rồi?

.

.

.

Bên ngoài khung cảnh vẫn hỗn loạn vô cùng. Binh lính bên HanChul và KangTeuk không còn một ai, chỉ còn các tướng lĩnh của hai bên vẫn đang kiên trì chiến đấu và cũng đang bị trọng thương nghiêm trọng. LeeTeuk đánh hết tốp này đến tốp khác nhưng vẫn chẳng là bao so với tổng số. HeeChul thì bị nhốt vào trong phòng, không cho đi đâu. HanKyung và KangIn đang hợp sức chống lại Lee SooMan nhưng tình hình không mấy khả quan. KiBum vốn là một người thiên về phòng thủ giờ cũng phải ra tay. Người duy nhất có thể làm cho quân địch yếu đi: SiWon – Thần ánh sáng, con trai của KangTeuk thì lại không có ở đây.

Khắp mọi nơi nhuộn tràn một màu đỏ và mùi tanh nồng của máu. Xác người nằm la liệt.

Trận đấu gần như đã nhìn rõ kết quả.

Bỗng nhiên, bầu trời sáng rực lên.

Lee SooMan lùi lại mấy bước. Binh lính bên thế lực bóng tối thì chui vào mọi nơi có thể che được thứ ánh sáng kia. HanKyung và KangIn ngước mắt lên nhìn.

Vạt áo màu thiên thanh phất phơ trong gió, người đó từ từ hạ xuống giữa Lee SooMan và hai người kia.

Đó là một nam nhân.

– Hai người nghỉ đi. – Người đó quay lại nói với HanKyung và KangIn.

– Trông cậy cả vào cậu. – HanKyung nói rồi kéo Kang In xuống.

– Ơ hay tôi vẫn chưa đánh xong mà. – KangIn ngơ ngác.

“Cách đánh của cậu thì có đến kiếp sau cũng chưa xong.” – HanKyung nghĩ thầm.

– Anh có sao không? Có bị thương đâu không… blah… blah… – KangIn vừa hạ đất mà LeeTeuk đã xoay anh hết vòng này đến vòng nọ, xem xét từng chi tiết.

Người đó đưa tay lên, cây đàn hạc hiện ra. Thật chậm dãi, người đó ngồi xuống và đàn một khúc nhạc.

– Cái quỷ quái gì đang diễn ra thế này? – Lee SooMan cười ngạo nghễ. – Định đánh nhau bằng đàn á. Ê, đồ mãi nghệ kia, đây không phải là chốn kiếm tiền nhá.

Một nụ cười nửa miệng vẽ ra. Không ngẩng lên cũng không nói gì, người đó say sưa đàn. Các ngón tay thoăn thoát di chuyển một cách linh hoạt. Khuôn mặt điềm tĩnh không một chút biểu hiện. Người đó đẹp như một tiên nhân. À không, người đó chính là một tiên nhân.

Kì lạ là tất cả mọi người đều như bị hút vào tiếng đàn. Kể cả Lee SooMan. Mọi người say sưa ngồi nghe. Đến cả thở mọi người cũng không dán thở mạnh, sợ rằng mình sẽ bỏ lỡ một nhịp nào đó.

Bỗng bàn tay người đó dừng lại. Tiếng đàn dừng một cách đột ngột. Quân sĩ bên thế lực bóng tối vẫn ổn và chưa ai bị thương gì cả.

– Anh ta đang làm cái quái gì vậy? – KangIn và LeeTeuk tròn mắt hỏi.

Đến cả HanKyung vốn thân thuộc với người này cũng không hiểu nổi cậu ta đang làm cái gì.

– Thật là nực cười. Đây không phải là nơi mãi nghệ. Ta đã nó rồi. – Lee SooMan cười một cách khinh bỉ.

Tất cả mọi người nhìn người đó với đôi mắt ròn xoe ngạc nhiên.

Người đó vẫn ngồi yên. Nở một nụ cười. Ai biết được ẩn chứa trong nụ cười đó là gì.

End chap 3.

Một suy nghĩ 1 thoughts on “[T] Let’s rename the world [Long fic | EunHaeHyuk, YeWook, KyuMin] | chap 3”

Hỡi các mĩ nhân, mĩ nam, tỏ tình cùng bạn đi nào, ^.^~ Hãy nhớ bạn cũng yêu mọi người nhiều lắm

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s