[K] Cô ấy là quá khứ, anh chọn hiện tại là em (hoàn)

[K] Cô ấy là quá khứ, anh chọn hiện tại là em [three-shot | YeWook] chap 1


Chap 1

Kíttttttttttttttttttttttttttttttttttttttttttttttttttttttttttt

Tiếng động sắc bén phát ra từ cái phanh của một chiếc ô tô đang đi với vận tốc lớn.

Hai chàng trai trẻ bị đâm văng ra xa.

Tiếp theo là tiếng hú của chiếc xe cấp cứu. Nhanh chóng, người ta đưa hai người vào bệnh viện.

Sau hàng giờ đồng hồ đợi trước phòng phẫu thuật, bác sỹ bước ra, chỉ khẽ lắc đầu:

– Xin lỗi, chúng tôi đã cố hết sức nhưng chỉ cứu được một người.

Người phụ nữ trung niên đã không còn chịu đựng được nữa, ngất vào trong lòng chồng mình. Cú sốc này với bà quá lớn.

Vậy hai người đó là ai?

.

.

.

Mùa thu của năm năm trước.

– Hyung à, anh lên thành phố nhớ liên lạc với gia đình thường xuyên nhé. – Một cậu thiếu niên tầm 18 tuổi nhìn người thiếu niên khác giồng mình như hai giọt nước.

– Hyung biết, em ở nhà nhớ chăm sóc bố mẹ nha.

– Chắc chắn rồi, hyung không cần phải nhắc em.

– Đợi khi nào có việc làm ổn định anh sẽ đón cả gia đình lên. – Nói rồi thiếu niên đó rời khỏi đó không quay đầu lại.

Thiếu niên kia nói với theo:

– RyeoWook, hyung yên tâm, khi nào bố mẹ nhớ hyung quá, em sẽ đóng giả hyung, hai chúng ta giống nhau đến nỗi bố mẹ cũng không phân biệt nổi mà.

Thiếu niên kia dừng bước, vài giọt lệ đã hoen trên khóe mắt:

– JungWook, cảm ơn em.

Rồi cũng dứt khoát được, cậu kéo cao cái ba lô bước đi.

.

.

.

Hiện tại.

Một chàng trai chạy nhanh trên hành lang bệnh viện, lao như điên đến cửa phòng phẫu thuật, nhìn thấy cảnh tượng người phụ nữa gất lịm, không khỏi hoảng hốt:

– Thế… Thế nào… rồi… – Người đó mãi mới lắp bắp được một chút.

Người đàn ông trung niên nhìn cậu rồi nhìn vợ mình, không nói gì cả, lặng lặng đỡ bà đi.

Người đó như đã hiểu được chuyện gì, quỳ trước cửa phòng phẫu thuật một lúc lâu, vẻ mặt thất thần. Một lúc sau, hai chiếc giường bệnh được đẩy ra, một cái được chùm vải trắng.

Anh tiến đến, nhìn người nằm trên giường bệnh một hồi rồi quay sang lật chiếc chăn che mặt người kia. Hai người giống nhau đến không thể phân biệt được.

Ngồi thụp xuống trước hai giường bệnh anh thì thào:

– RyeoWook, em là người nào?

.

.

.

Danh tính của hai người đó vẫn chưa thể xác định được. Mọi người chỉ còn cách đợi người kia tỉnh lại.

Một buổi sáng đẹp trời, YeSung kéo rèm cửa sổ, để ánh nắng chiếu vào trong phòng. Vài tia nắng nhảy nhót trên mái tóc người thanh niên đang nằm trên giường. Khuôn mặt người đó thật tuyệt mỹ, chỉ có điều trông nó có vẻ yếu ớt. Anh ngắm người đó một hồi:

– Tỉnh dậy đi, tỉnh dậy và nói cho anh biết em là RyeoWook của anh đi. Anh đã thực sự không tốt, anh không nên làm vậy với em.

Những kỉ niệm hai người ngày nào lại ùa về.

… Lại một chiều thu, trên con đường rợp lá vàng, YeSung bước đi từng bước châm rãi, lắng nghe từng tiếng xao động dưới chân.Bỗng anh dừng bước, nhìn lên ngọn đồ. Trên đó, một chàng thiếu niên tuyệt mỹ đang đứng chênh vênh trên hàng rào, nhắm hai mắt dang tay, tận hưởng cơn gió se lạnh đầu thu,để gió đến mơn mái tóc.

– Này cậu kia, đứng đấy không sợ ngã à?

Hình như bị gọi giật mình, cậu ta mở mắt chới với một hồi rồi trượt chân lăn thẳng xuống đồi, lăn đến trước mặt YeSung.

– Việc gì đến anh. – Cậu ta đứng dậy hậm hực lườm.

– Ha ha. – Nhìn bộ dạng cậu anh không nhịn nổi phá lên cười.

Nhưng điệu bộ cười thoải mái đó đã đi xâu vào lòng một ai đó. Đờ người ngắm nhìn con người này một lúc thì cậu bị động tác của anh ta gọi lại hiện thực.

Anh ta đang sờ tóc cậu… nhưng nói đúng hơn một chút thì đang xoa đầu cậu.

– Anh làm cái gì đấy? – Cậu gạt tay anh ra.

– Nhóc không phải là người vùng này?

– Hừ… Anh gọi ai là nhóc.

– Gọi ai đó. – Anh thản nhiên như đó không phải việc của mình. – Cậu không phải người vùng này?

– Liên quan quái gì đến anh? – Cậu đã phát ngán con người vô duyên trước mặt nhưng không hiểu sao không thể rời đi.

– Liên quan chứ…

– Liên quan cái gì?

– Tôi là chủ vùng này, cậu vào đây là phải xin phép tôi.

– Thật sao?

– Tôi đùa gì cậu chứ.

– Thật à… ừm… anh có vùng đất này đẹp thật.

– Nhóc tên gì? Tôi là YeSung.

– RyeoWook. – Cậu ngắm lá phong rơi, đáp lỏn lọn một câu.

– Coi như chúng ta có duyên. Tôi sẽ đi cùng cậu về nhà.

– À, nhắc mới nhớ… Ở gần đây có đâu cho thuê nhà không? Giá cả phải chăng thôi. Tôi lang thang nửa ngày mà vẫn chưa tìm được nơi nào.

YeSung lặng im nhìn cậu, thầm đánh giá con người trước mặt: “Cậu ta cũng xinh đẹp đó, nhìn có vẻ rất dễ tin người, lại còn đáng yêu, hiền lành. Mà loại này ta thích.”

YeSung đột nhiên mỉm cười:

– Nhà tôi cho thuê nhà đấy. Vốn dĩ thì tôi không cho thuê nhưng nhìn cậu thế này tôi không nhẫn tâm để cậu ngủ ngoài đường. Nên đi, chúng ta về nhà tôi.

Thế là hai người, một trước một sau, đi trên con đường xào xạc lá phong rơi trong buổi chiều hoàng hôn tím hồng.

Đến tận bây giờ, khi ngồi lại suy nghĩ, YeSung vẫn không hiểu tại sao hồi đó cậu ta lại đi theo mình một cách dễ dàng như vậy.

.

.

.

Lại nhìn con người trước mặt, nhìn đến đôi gò má cao cao, YeSung không tự chủ mà đưa tay mình lên nhìn.

.

.

.

Bốp!!!!!!!!

Anh hạ một cú tát thật mạnh vào mặt cậu.

– Cút. – Anh chỉ thẳng tay ra phía cửa.

Cậu ôm má, nhìn trân trân anh một hồi không hề nhúc nhích.

– Cậu không đi đúng không. Được, cậu không đi tôi đi.

Uỵch…

YeSung bực dọc ra ngoài đóng sập cửa vào rất mạnh.

RyeoWook ngồi lại trên giường với quần áo sộc sệch. Chiếc áo sơ mi màu trắng đã bị cởi quá nửa số cúc, kéo tuột để lộ ra bờ vai trắng nõn.

.

.

.

– Không… Không nghĩ về nó nữa. – YeSung vò đầu một lúc. Nhưng càng cố xua đuổi nó càng hiện hữu, quấn lấy anh.

– Không RyeoWook, tha lỗi cho anh đi. Anh thực sự không biết.

End chap 1

Một suy nghĩ 1 thoughts on “[K] Cô ấy là quá khứ, anh chọn hiện tại là em [three-shot | YeWook] chap 1”

Hỡi các mĩ nhân, mĩ nam, tỏ tình cùng bạn đi nào, ^.^~ Hãy nhớ bạn cũng yêu mọi người nhiều lắm

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s