Sinh tử --- sinh tử (hoàn)

Chương 5 – 6 – 7


Chương 5: Phong nguyệt không liên quan đến yêu hận

“Hắn?”

 

Ánh mắt Giang Bách Chi mơ màng, mang theo vài phần hấp dẫn, trong hấp dẫn lại mang theo vài thanh thuần.

 

“Chậc chậc.”

 

Kiểm Đản Quân tuấn mỹ hừ hừ hai tiếng, nói:

 

“Hắn ngay cả mình là ai cũng không nói cho ngươi, có lẽ cũng không phải thật sự thích ngươi.”

 

Giang Bách Chi có chút hiểu được ‘Hắn’ trong lời Kiểm Đản Quân tuấn mỹ kia nói là ai .

 

Sợ hãi hỏi: “Hắn tên là gì?”

 

Kiểm Đản Quân nghe vậy yêu mị cười, nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của Giang Bách Chi một cái:

 

“Ngươi liền ngoan ngoãn ở lại trong này cho đến khi sinh đi! Chuyện khác đừng có hỏi.”

 

Đi đến cạnh cửa, Kiểm Đản Quân ngoái đầu nhìn lại cười quyến rũ một cái:

 

“Ngươi chẳng qua là công cụ sinh con của hắn, ta khuyên ngươi kỳ vọng ít một chút.”

 

Kiểu nếu du long phiên nếu kinh hồng, Kiểm Đản Quân lâng lâng ra cửa.

 

Giang Bách Chi lập tức choáng váng, giận tím mặt nhảy bật lên, một cước đạp bay ghế dựa :

 

“Thánh Mary bên cạnh! Lão hổ không phát miêu hắn lại cho là ta bệnh tình nguy kịch !”

 

Không nghĩ một đạp này dùng sức quá lớn, động thai khí.

 

Giang Bách Chi trực giác bụng một trận ẩn ẩn đau đớn, khó chịu giống như bị kim đâm.

 

Mồ hôi như tuôn ra, Giang Bách Chi ôm bụng ngã trên mặt đất.

 

Trước khi bất tỉnh, y nhìn thấy cửa chính bị một cước đá văng, một nam nhân vẻ mặt khẩn trương vội vội vàng vàng hoang mang rối loạn trương trương địa địa kêu tên của y chạy tới:

 

“Bách Chi! Bách Chi!”

Cư nhiên lại là thanh âm kia ở trong mộng …

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chương 6: A, chàng trai, ngươi sinh khó!

Giang Bách Chi ở trong đau bụng sinh tỉnh lại.

 

Nam tử trong mộng kia gắt gao nắm tay y, vẻ mặt lo âu nhìn y, dồn dập mà kêu tên y: “Bách Chi, Bách Chi!”

 

Giang Bách Chi tay run run đưa qua, vuốt ve trên mặt hắn:

 

“Ngươi… Là ai?”

 

Mộng lang của y cúi đầu nói ra một cái tên, mà một trận đau đớn đem người xé rách đem ý thức của y cướp đi !

 

Y không có nghe thấy tên của mộng lang, chỉ nghe thấy, hắn đang gầm thét:

 

“Bác sĩ! Bác sĩ! Y sắp sinh !!”

 

Sinh con quả nhiên là một chuyện vô cùng đau.

 

Giang Bách Chi sinh trên giường lặp lại rên rỉ , trong lòng chỉ có một ý niệm trong đầu:

 

Kiếp sau! Tuyệt đối không làm nữ nhân!

 

Ngô, nam nhân cũng không làm!

 

Phải làm! Thì làm tiểu công không phải chịu trách nhiệm sinh con!

 

Chết tiệt chết tiệt chết tiệt! Đau chết lão tử !

 

Vật lộn một ngày, rốt cục vào ba giờ đêm, thuận lợi sinh hạ một nam hài.

 

Phụ tử bình an.

 

Hoàn thành nhiệm vụ sinh con, Giang Bách Chi rốt cục không chịu nổi đau đớn dữ dội, ánh mắt chuyển bạch, ngất đi.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chương 7: Thân phận chính thức của mộng lang

 

Từ từ chuyển tỉnh, Giang Bách Chi nhìn thấy mộng lang ôm một đứa bé, ngồi ở bên giường y, yêu thương nhìn.

 

“Ngươi tỉnh rồi à?”

 

Mộng lang nói xong đem đứa nhỏ đưa tới trước mắt y:

 

“Mau nhìn con chúng ta… Bộ dạng thật giống ngươi…”

 

Giang Bách Chi nhìn thoáng qua đứa nhỏ, rồi lại đưa ánh mắt thả lại trên người mộng lang:

 

“Nói, chúng ta là làm sao quen biết? Mà ngươi, lại là như thế nào, như thế nào…”

 

Giang Bách Chi như thế nào nửa ngày, cũng không như thế nào nói ra câu tiếp theo.

 

Chờ Giang Bách Chi nhìn con xong, mộng lang sai người đem con ôm xuống.

 

“Ngươi chính là muốn hỏi hai ta là như thế nào gặp nhau lại như thế nào yêu nhau sao?”

 

Mộng lang cười đến khuynh quốc khuynh thành:

“Cái này, phải nói đến một năm trước …”

 

“Một năm trước, vừa lúc là ta được một ngàn tuổi, nên xuất môn tu luyện một năm.”

 

“Ta từ biệt phụ hoàng mẫu hậu, hóa thành nguyên hình, đi vào thế gian.”

 

“Ai ngờ bộ tộc chúng ta, lại là không thể gặp nhân loại.”

 

“Ta ở nhân gian trốn trốn tránh tránh trong một vài bộ phim, cũng suýt chút bỏ mạng ở trong phim…”

 

“Không thấy ánh sáng mặt trời, chung quy không phải chính đạo. Ngày nào đó, ta quyết định muốn đem mình trở lại dưới ánh mặt trời, ai biết, một bàn chân to hạ xuống ở trước mặt…

 

“Ngay khi ta cho là ta sẽ giống như đồng tộc mình chết oan chết uổng thì một thanh âm ôn nhu, ở đỉnh đầu ta vang lên…”

 

” Tha cho nó đi, Thạch Nam.’ thanh âm kia ở ta bên tai giống như tiếng trời.”

 

“Bởi vì ngăn cản của hắn, ta tránh được một nạn…”

 

“Cũng bởi vì sự xuất hiện của hắn, ta hiểu được… Cái gì gọi là yêu…”

“Đúng, Bách Chi, người kia chính là ngươi, ta ngay tại một khắc kia, đã yêu ngươi thật sâu!”

 

Nhìn thấy Giang Bách Chi muốn nói chuyện, mộng lang đưa tay che lại miệng của y, ý bảo hắn yên tĩnh tiếp tục nghe mình nói.

 

“Từ ngày đó về sau, trong từng đêm dài yên tĩnh, ta đã trăm phương nghìn kế mà bò lên giường ngươi, lẳng lặng nhìn gương mặt ngươi khi ngủ.”

 

“Chính là… Chỉ có thể nhìn, không thể ăn, cái này bảo ta làm sao chịu đựng được? … Vì thế vào một đêm đen phong cao, ta, đối ngươi,…”

 

“Sau lần kia, ngươi có thai. Mà tu luyện của ta, cũng vừa vặn tới lúc… Ta không thể không rời khỏi ngươi… Trở lại bộ tộc chúng ta đi nhận ngọc ấn của phụ thân…”

 

“Nửa năm qua đi, ta đã trở lại, trở lại đón ngươi và ta cùng nhau rời đi…”

 

“Thân ái Giang Bách Chi, ngươi nguyện ý gả cho ta, đi theo ta, cùng cai trị tiểu cường quốc chứ?”

 

Giang Bách Chi nghe đến đó, có chút ngốc:

 

“Cái kia… Cái gì Tiểu Cường Quốc?”

 

“Tiểu Cường Quốc là quốc danh nước ta.”

 

“= =~ Vậy nguyên hình của ngươi là cái gì? Chu Tước? Bạch Hổ? Hay là Huyền Vũ Thanh Long?”

 

“Đều không phải, là con gián “

 

“Con gián?”

 

“Phải, con gián.”

 

“? ? ? ? ?”

 

“Này, ta quên là các ngươi không gọi cái kia là con gián. Các ngươi gọi cái này là con gián, vùng Hồ Bắc gọi là táo mã tử, Tứ Xuyên gọi là thâu du bà, Giang Tây cùng Nam Giang cùng gọi là vi ba tử.”

 

“… … …”

 

“Bách Chi ngươi làm sao vậy? !! Bách Chi ngươi đừng làm ta sợ! Bách Chi! !”

 

Tuy rằng đã bị kinh hách không nhỏ, Giang Bách Chi vẫn là tiếp nhận sự thực mộng lang là một cái Tiểu Cường, hay là con gián, hay táo mã.

 

Bởi vì yêu là có thể vượt qua chủng tộc, vượt qua giới tính!

 

Mộng lang là một Tiểu Cường thì sao, quan trọng là …, hắn ta có một trái tim yêu y!

 

Vì thế, từ nay về sau, hai người hạnh phúc sống cùng nhau!

<<Hoàn>>

Sinh tử --- sinh tử (hoàn)

Chương 1 – 2 – 3 – 4


Chương 1: Chàng trai trẻ! Ngươi có!

 

Chàng trai trẻ! Ngươi có!

 

Giang Bách Chi năm nay mười tám tuổi, dung nhan giảo hảo (tốt đẹp), vóc người cao to, trí đại tài cao.

 

Ngày hôm đó, Giang Bách Chi đang khóa cửa ở trong phòng ngủ ngủ.

 

Ngủ a ngủ, y liền nôn.

 

Nôn ra ào một cái, từ trên giường cao xuống, rất có tư thế bay từ ba nghìn thước xuống.

 

Sau khi nôn đến hôn thiên ám địa, Giang Bách Chi mơ hồ nghe được một âm thanh thánh khiết ghé vào lỗ tai y thấp giọng nói. “Chủ nhân thân mến, mau đi khám phụ khoa đi…”

 

Âm thanh này sở dĩ thánh khiết vậy là bởi vì y đang mở nhạc ca ngợi cứu Chúa, thế là Giang Bách Chi liền động tình .

 

Bạn cùng phòng trở về, nhìn đến Giang Bách Chi trong phòng ngủ mặt mũi rối tinh rối mù, quá sợ hãi, vội vàng mang theo hắn đến bệnh viện.

 

Bác sĩ rất có cổ phong (nếp xưa), sau khi vọng, văn, vấn, thiết một phen, tuyệt bút vung lên trên giấy: “Chính mình đi dược y thất lấy thuốc đi!”

 

Giang Bách Chi ù ù cạc cạc: “Bác sĩ… Xin hỏi ta sinh bệnh gì?”

 

Bác sĩ nhìn Giang Bách Chi: “Ngươi không phải đã quá kinh nguyệt sao?”

 

“Sao?”

 

“Ngươi mang thai chính ngươi cũng không biết ? ! Các người trẻ tuổi, đều không chú ý tránh thai, thật là…”

 

Mang thai mang thai mang thai mang thai…

 

Thoáng như một tiếng sét đánh giữa trời quang, Giang Bách Chi trong không hiểu, ngoài suốt ruột…

 

Âm thanh thánh khiết lần thứ hai vang lên bên tai Giang Bách Chi:

 

“Ha ha, thật tuyệt á ~Ha ha, thật tuyệt á Ha ha, thật tuyệt á ~~~ ”

 

Giang Bách Chi liền bị sốc.

 

 

Chương 2: Thân mình quan trọng hơn a!

 

Cái gì phải đến thì cũng sẽ đến.

 

Giang Bách Chi nghĩ thế.

 

Vì thế liền gọi điện cho mẫu thân một cái.

 

“Này.”

 

Âm thanh Giang mẫu dũng mãnh mà tao nhã ghé vào lỗ tai y vang lên.

 

Giang Bách Chi kính yêu cùng cẩn thận: “Nương a! Con bất hiếu! Con, con có!”

 

Tiếng Giang mẫu cắn hạt dưa bên kia không ngừng, thật lâu, mới quay về nói một tiếng: “Sao? Ngươi có gì?”

 

Giang Bách Chi xấu hổ và giận dữ muốn chết: “Mẫu thân! Con có thai !”

 

Xác hạt dưa trong miệng Giang mẫu phun xa ba ngàn dặm: “Cái gì? ! Ngươi mang thai? !”

 

Giang Bách Chi ảm đạm gạt nước mắt:” Đúng vậy…”

 

“Này còn phải !”

 

Một tay Giang mẫu đem hạt dưa ném xuống, đỡ điện thoại, nhận ra còn sự thật Giang Bách vừa nói đến:

 

“Con của ta, một khi đã như vậy, lập tức trở về nhà. Nương cho ngươi thuốc giữ thai. Thân mình quan trọng hơn a!”

 

________________________________

 

Ngày ấy, Giang Bách Chi ở trong nhà an thai.

 

Giang mẫu bên ngoài cùng người khác chơi mạt chược. Một bên đảo quân một bên tao nhã mà phun xác hạt dưa: “Các ngươi cũng biết chuyện  con ta có thai?”

 

Bạn bài của Giang mẫu lúc đầu rất trấn tĩnh.

 

“Không nghĩ tới nam nam sinh tử này lại là thật…”

 

Giang mẫu cười tao nhã, phong tình vạn chủng, khuynh quốc khuynh thành:

 

“Thật là hoàn thành một cái tâm nguyện nhiều năm của ta. Ngày khác đi miếu thắp hương đi. Các bà  có bằng lòng đi cùng hay không?”

Nhóm bạn bài lặng im.

 

“Cùng đi với bà ~~ hài tử cũng có thể mang thai ~~~ “

 

Giang mẫu vừa sờ lên bài vừa nhìn, yêu, hồ. (ù~~)

 

Tự xem xét một chút, cuộc sống như vậy thật đẹp.

 

Nhóm bài của Giang mẫu vẻ mặt đau khổ đem tiền mặt đưa cho Giang mẫu, nói: “Trong nhà chúng tôi nuôi đều là khuê nữ, cùng bà đi làm gì chứ? !”

 

Giang mẫu vẫn là vẻ mặt phu nhân, đứng lên chậm rì rì, trở lại: “Vậy không cùng đi nữa. Con ta còn đang chờ ta mang dược an thai về.”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chương 3: Dưới tán cây anh đào có anh chàng đẹp trai

 

Lại nói Giang Bách Chi đang ở nhà, rất nhàm chán.

 

Nhìn kịch truyền hình, buồn ngủ.

 

Nghĩ đến lí do là mang thai.

 

Phàm là phụ nữ có thai, đều muốn ngủ.

 

Nói ngủ là ngủ.

 

Giang Bách Chi hai mắt vừa nhắm, lập tức ngủ.

 

Ngủ, y mơ thấy một cái mộng.

 

Trong mộng, không biết bao nhiêu cây anh đào, mở ra một cây anh đào rực rỡ, gió thổi qua, cánh hoa rơi xuống, phủ lên một thân y.

 

Y đi theo đường nhỏ, đi, đi tới tận cùng của rừng hoa anh đào.

 

Cuối cùng, nam tử một thân áo dài trắng đứng dưới tàng cây, ngửa đầu nhìn cánh hoa anh đào đang bay đầy trời.

 

Đóa hoa phấn trắng chậm rãi, chậm rãi bay tới trên người hắn, đây cảnh đây tình, không khỏi rất cảm động.

 

Bỗng nhiên quay đầu, là khuôn mặt kinh thế hãi tục.

 

Mỉm cười, hoa anh đào đầy trời ảm đạm thất sắc.

 

Giang Bách Chi tim đập nhanh lên, miệng khô lưỡi khô.

 

Nháy mắt, nam tử kia bay tới trước mặt Giang Bách Chi, ở trên đôi môi Giang Bách Chi hôn xuống, nhẹ nhàng tự lông vũ.

 

“Hảo hảo đối đãi con chúng ta.”

 

Nam tử nói đến bên tai Giang Bách Chi, hơi thở nhào vào trên mặt y, thật ngứa, Giang Bách Chi cả mặt đỏ bừng.

 

Vì thế, Giang Bách Chi cứ như vậy xấu hổ tỉnh lại.

 

Choáng váng một hồi, Giang Bách Chi giơ tay lên sờ sờ đôi môi ấm áp của chính mình, ngây ngốc nở nụ cười.

 

 

Chương 4: Mộc tú vu lâm phong tất tồi chi

 

Có câu cây to đón gió.

 

Giang Bách Chi mang thai là một chuyện, Giang mẫu lại tự tuyên dương như vậy, khiến cho trung ương trên cao chú ý.

 

Vì thế, không biết khi nào, một đám người trang bị đến tận răng xuất hiện tại cửa nhà Giang gia.

 

Giang mẫu hiện đang ra ngoài chơi mạt chược.

 

Trong nhà chỉ có Giang Bách Chi.

 

Rơi vào đường cùng, Giang Bách Chi chỉ có khoanh tay chịu trói.

 

Xe cứu thương một đường quyến luyến, nhanh như chớp đi tới sở nghiên cứu trung ương.

 

Gian Bách Chi bị bịt kín hai mắt có cảm giác chính mình đi vào tiểu thuyết võ hiệp.

 

Theo đến một nơi xa xôi, bảy tám lần lên lầu rồi lại xuống lầu, Giang Bách Chi rốt cục bị ấn lên một cái ghế.

 

Khép lại hai chân, thành thành thật thật ngồi xuống.

 

Khăn che mắt bị lấy ra, trước mắt hiện lên khuôn mặt tuấn mĩ bị phóng to.

 

Một chút cũng không thua kém gì mộng lang phiêu phiêu dưới cây anh đào.

 

Giang Bách Chi sợ tới mức cái ót đập một tiếng vào trên lưng ghế dựa.

 

Khuôn mặt tuấn mỹ nhíu mày, nói:

 

“Ngươi làm sao so với ta được? Hắn như thế nào lại chọn ngươi ?”

Phụng tử thành hôn (hoàn)

Chương 4


Chương 4

 

Sau một đêm suy nghĩ,  Hạ Thương quyết định giả vờ mất trí nhớ để ở bên Mạc Ức.

 

Hạ Thương tới nhà Mạc Ức, cậu vừa vui mừng vừa bối rối, “Anh ngồi xuống trước, tôi đi rót cho anh cốc nước.”

 

“Ừ.” Anh ngồi xuống nhìn cậu ôm bụng đã lớn đi vào phòng bếp, lại lo lắng muốn qua giúp hắn.

 

Quả nhiên vừa vào bếp liền thấy Mạc Ức sắp ngã sấp xuống, Hạ Thương vội vàng chạy tới đỡ lấy, sau đó liền hôn mê bất tỉnh.

 

“A, giám đốc Hạ? Mau tỉnh…” Mạc Ức ôm anh kêu to.

 

“Cậu là ai?” Anh từ từ tỉnh lại.

 

“Hả?”

 

“Cậu nhất định là lão bà của tôi, lão bà sao lại nằm dưới đất vậy?”

 

“Hả? Hả?”

 

“Con của chúng ta không sao đúng không?”

 

“Hả? Hả? Hả?”

 

“Đừng luôn miệng hả hả nữa. Cậu mau lên nằm lên giường đi thôi, tôi đi đun nước nấu cơm cho cậu.”

 

Mạc Ức thất thần bị đưa trên giường mới bình tĩnh lại, Hạ Thương có thể đã mất trí nhớ rồi… .

 

Cứ như vậy Hạ Thương mất trí nhớ cùng Mạc Ức sống tình tình cảm cảm qua hai tháng…

 

“Mạc Ức, tôi muốn nói cho cậu một việc.” Hạ Thương nói.

 

“Chuyện gì?”

 

“Về việc tôi mất trí nhớ cùng chuyện đứa bé.”

 

“…”

 

“Đừng nóng giận, kỳ thật tôi không mất trí nhớ, tôi chỉ muốn cậu chấp nhận mình nên mới làm như vậy. Hơn nữa đứa bé này cũng là con tôi, cậu còn nhớ cái ngày tám tháng trước không? Người kia chính là tôi.”

“Thật sao?”

 

“Thật! Tôi yêu cậu, Mạc Ức!”

 

“Tôi. . . tôi cũng yêu anh.”

 

Hạ Thương ôm vai Mạc Ức “Chúng ta đặt tên cho đưa bé đi, cậu muốn gọi là gì đây?”

 

“Hằng Thịnh.” Mạc Ức nghĩ trong chốc lát rồi ngẩng đầu nói với Hạ Thương.

 

“Được, vậy đặt là Hằng Thịnh.”

 

 

Hơn một tháng sau

 

“Có phải sinh rồi không?” Hạ Thương sốt ruột hỏi em trai Hạ Chinh trước phòng bệnh cấp cứu.

 

“Sinh rồi, là bé trai, em có một cháu trai thật dễ thương…” Không đợi Hạ Chinh nói xong Hạ Thương liền chạy vào phòng bệnh

 

“Mạc Ức, em thật vất vả. Tôi yêu em.”

 

“Tôi cũng yêu anh.”

 

“Chờ em xuất viện chúng ta liền kết hôn được không, tôi muốn cưới em.”

 

“Được…”

 

Một tháng sau Mạc Ức cùng Hạ Thương ôm Hằng Thịnh đáng yêu tiến vào lễ đường…

<hoàn>

 

Phụng tử thành hôn (hoàn)

Chương 3


Chương 3

 “Giám đốc Hạ? Sao anh lại ở chỗ này?” Cảm thấy em trai có khách liền đứng dậy tính đi trước thì nghe thấy tiếng kinh hô, xoay người thì thấy Mạc Ức. “À, cậu ấy là em trai của tôi. Còn cậu như thế nào…?” Hạ Thương kỳ thật cũng rất kinh ngạc, hắn biết em trai hắn là bác sĩ, chẳng lẽ Mạc Ức đến khám bệnh sao? Hạ Thương nhíu mày, nếu là đi khám bệnh như vậy cậu chắc hẳn còn nghi ngờ bệnh tình của chính mình.

 

Lúc này Hạ Chinh đã đi tới “Hai người quen nhau sao? Nếu tình cảm đã tốt như vậy thì cùng nhau ngồi xuống nói chuyện đi. ” Rồi đối với Mạc Ức nói, “Mời ngồi, đó là anh trai của tôi, không cần khách khí, hãy nói một chút tình huống của cậu.”

 

“A, a, tôi chỉ, chỉ. . . . .” Mạc Ức không có dũng khí lại còn phải đối mặt với giám đốc Hạ. Từ lâu, hắn đã biết chính mình chỉ thích đàn ông, mà từ sau khi vị giám đốc mới này tới đây, hắn liền động tâm, nhưng bây giờ để hắn tự nói ra  mình đã mang thai, điều này sao có thể nói bằng lời đây.

 

“Nói.” Âm thanh lãnh khốc, Hạ Thương thật sự lo lắng cho hắn.

 

“Thực ra…, tôi mang thai rồi!” Không có biện pháp, Mạc Ức mắt nhắm thốt ra.

 

“Mang thai?” “Mang thai?” Cả hai người ngồi nghe đều đồng loạt hỏi.

 

Mạc Ức có chút sợ, rụt vai lại. “Phải, 6 tháng rồi, tôi không biết tại sao có thể như vậy, tôi là con trai, bệnh viện cho tôi số điện thoại của bác sĩ Hạ, anh có thể có thể giúp tôi.”

 

“Mang thai. . . . .” Hạ Chinh len lén nhìn anh trai  mình phát hiện trên mặt người nọ phát ra ý cười, quả nhiên có nội tình, “Không có chuyện gì, đừng khẩn trương con trai cũng không phải không thể mang thai, ngươi hẳn là Tinh nhân, tinh nhân bất kể nam nữ đều có thể sinh con, về nhà cẩn thận chăm sóc bản thân là được, chuẩn bị sinh thì nói tôi một tiếng…”

 

Sáu tháng, vừa đúng là buổi tối hôm đó, đứa nhỏ này là của hắn. Hạ Thương thật cao hứng không tự giác nhếch khóe miệng lên một chút, khó trách hắn xin phép nghỉ , sáu tháng bụng lớn như vậy chắc chắn không ra ngoài rồi, chưa đợi em trai nói hết, Hạ Thương liền đứng lên đi đến trước mặt Mạc Ức, “Tôi đưa cậu về, chăm sóc cậu.” Nói xong không để ý Mạc Ức định phản đối cùng ánh mắt kinh ngạc của Hạ Chinh, kéo Mạc Ức ra bãi đỗ xe.

 

“Giám đốc,… Tôi dù sao cũng có thể tự về nhà…”

 

“Không được, cậu là dựng phu không thể chịu mệt.” Hạ Thương cắt đứt lời Mạc Ức như đinh đóng cột.

 

Mạc Ức len lén nhìn Hạ Thương, nhìn mình bị hắn nắm cổ tay, trong lòng cảm thấy rất ngọt, rốt cục cũng được cùng hắn nắm tay, nhưng nghĩ đến đứa nhỏ, Mạc Ức cảm thấy chính mình không xứng với hắn.

 

“Nghĩ gì vậy?” “Nghĩ về anh, à không, không nghĩ gì hết. . .” Nghe được câu hỏi Mạc Ức theo phản xạ nói ra lời nói thật, nhưng cảm giác không đúng liền bật người lập tức sửa lại.

 

Hạ Thương sớm phát hiện Mạc Ức không yên lòng, đầu tiên là cười hạnh phúc, ngay sau đó là bộ dáng buồn khổ, hắn đoán được Mạc Ức vui vì hắn, khẳng định đang khổ não cũng vì đứa bé và hắn, nhưng hắn sẽ không nói ra. “Lên xe đi, nói cho tôi biết địa chỉ.”

 

“Phố XX ngõ XXX. . . Hả, anh hỏi để làm gì?” Mạc Ức thấy Hạ Thương đối diện mình thì tim không khỏi nhảy loạn đập thình thịch.

 

“Giúp cậu về an toàn.” Hạ Thương cố ý ghé sát Mạc Ức, nhìn bộ dáng cậu thật muốn hôn một cái, hắn không thể nhịn được liền tiến về phía Mạc Ức.

 

 

“Tới rồi, tôi ôm cậu lên lầu.” Mạc Ức còn chưa kịp phản ứng đã bị Hạ Thương ôm lên, “Tầng mấy?”

 

“Tầng 5.” Mạc Ức còn không phản ứng thuận miệng đáp. Mà ngay cả khi về đến nhà, mở cửa đi vào bên trong cũng chưa lấy lại tinh thần. 

 

Hạ Thương nhìn phòng đơn giản đến không thể đơn giản hơn, không nói gì, nhưng mày nhăn lại tỏ rõ không hài lòng, hắn không đành lòng để Mạc Ức của mình ở một căn phòng đơn giản như vậy.  Tìm được phòng ngủ, hắn đặt Mạc Ức ở trên giường, đắp cho cậu cái chăn mềm. Đối với Mạc Ức chưa lấy lại tinh thần hôn một cái, “Nghỉ ngơi tốt, mai tôi lại đến.”

 

Ba mươi phút đồng hồ sau đó…

 

“A!” Mạc Ức chùm chăn lên mặt kêu to một tiếng. Anh… anh hôn cậu, còn ôm  nữa, thật xấu hổ. Ngày mai anh còn có thể lại đến đây cậu sẽ đối mặt như thế nào đây. 

 

Về đến nhà Hạ Thương nâng chén rượu, lại nghĩ về Mạc Ức, hắn cần một lí do để Mạc Ức chấp nhận mình, nhìn cảnh đêm phía ngoài cửa sổ, Hạ Thương lâm vào trầm tư.

 

Mà Mạc Ức thế nào? Cậu ở trong chăn, được Chu Công mời đi uống trà. Khóe miệng nâng lên ý cười chứng tỏ rằng cậu rất chờ mong ngày mai đến.

Uncategorized

List truyện đã đọc


Ta lập list chỉ để lưu lại các truyện mình đã đọc. nếu nàng nào chung chí hướng hoặc đang tìm truyện đọc có thể tham khảo qua.

Và list này đa số là sinh tử văn  ╮(╯_╰)╭

Bắt đầu nào.

Mở đầu là các truyện của Thập Thế tỷ.

(oa oa… e yêu chị Thập lắm)

1. Đoạn tình kết.  (Cổ trang, sinh tử văn) Ta là ta cuồng truyện này của tỷ ý lắm. ta yêu anh Ly cực kì luôn. vì thế mà lắm lúc ta muốn vặt lông anh ngạo *giơ dao* truyện rất hay, đan xem tình tiết hợp lí, ngược nhiều, thảm nhiều mà không nhàm. kết thúc vẫn là HE đại hoàn mĩ. truyện phù hợp cho những nàng thích ngược thụ… ngược trước sủng sau.

2. Cầu Duyên (Hiện đại, nhất thụ nhất công, sinh tử văn, HE.)  Truyên hiện đại của hai anh Ly Ngạo. Truyện này cũng cực hay luôn. *gào khóc* ta đã đọc đi đọc lại mà không chán. Nàng Ròm edit rất mượt. bộ này cũng rất nên đọc, chỉ là nàng ấy cao hứng quá… đi mò pass cũng chảy mồ hôi ròng ròng.

3. Tỏa tình khiên (Cổ trang, giang hồ, nhất thụ nhất công, sinh tử văn, hỗ công) Truyện này ta có đọc qua qua, công sủng thụ sủng đến ê răng, cơ mà anh thụ anh ấy cường quá, nên toàn chuốc khổ vào mình. màn sinh của ảnh thê thảm luôn.

4. Vương phi của ta là nam nhân.  (cổ đai, sinh tử) oa oa… truyện này là truyện đam mỹ đầu tiên ta đọc, nhưng nó lại không phải truyện dẫn ta vào con đường đam mỹ… tại sao ư? Ta đọc HanChul ver :v nói chung là chuyện này rất hay. ta rất kết hình tượng 2 anh công thụ của truyện này. anh công trẻ con, anh thụ lạnh lùng… ta cx xây dựng đôi công thụ vậy nè.

5.Phi kiêu (đam mỹ, sinh tử văn) ôi chuyện này thảm lắm thảm lắm ý *lôi tay áo lau nước mắt* nhưng kết thúc HE hay BE thì còn tùy người cảm nhận. với ta là HE.

5.Thu phong triền (Cổ trang, xuyên không, sinh tử, niên hạ công, xe lăn thụ, xem như là cường công cường thụ? Dù sao không tính là nhược thụ ~~~ ) truyện này cũng khá hay nhưng ta không thực sự ấn tượng, thích mỗi anh công cùng tên tiểu hoàng đế, hắc hắc, hai ảnh cãi nhau rất ngàn chấm.

6. Xuân phong độ ta chưa tìm được link edit rồi, ta nhớ là c, nhưng h tìm lại k thấy. bao h có ta sẽ sửa sau. tình hình là truyện này hay.. nhưng ta không ưu lắm. tại vì hoàng đế thụ. Trong mắt ta thì hoàng đế kiểu gì cũng phải công :3

7. Ngu quân như sơn truyện này rất hay (─‿‿─)

Các tác giả khác

8. Đoạt tình quân sư (hiện đại, huyền huyễn, phúc hắc cường công x ôn nhu thụ, ấm áp, sinh tử văn) ôi chuyện này nó hay lắm ý… *lăn lăn*… nó ngọt mà không ê răng, nó ấm mà không bức bối, tất cả đều vửa phải, vừa phải.

9.Vạn nhất cú ngã ái nhĩ (một vạn câu em yêu anh) (hiện đại đô thị, nhất thụ nhất công, nam nam sinh tử, ấm áp văn, HE.) Chuyện này nói chung là hay, nhưng ta lại không ấn tượng lắm. ta chết mê chết mệt cái tên truyện luôn đó. nói chung là ta thích anh công trong truyện này.

10. Hoàng phu trùng trùng (Hiện đại, khoa kỹ, sinh tử văn, ấm áp, nhất thụ nhất công) Chính nó, chính nó làm ta nửa đêm bật dậy ngồi cưofi ha hả, 5h sáng hôm sau ngồi đọc tiếng, dẫn dắt ta vào con đường sinh tử văn. truyện này ta nghiền đi nghiền lại rồi mà chưa chán.

11. Dụ hoặc (sinh tử văn) truyện này a truyện này… ngược thê thảm, ba lần bảy lượt ta muốn luộc anh công.

12. Cấp yêu đích ngươi (hiện đại, nam nam sinh tử, ngược tâm, HE.) bộ này hay, vừa phải, edit rất mượt.

13. Hắn là vương phi của ta (Huyễn huyễn , sinh tử(có một chút xuyên không), hài , HE) truyện này, ta bị hố lớn. ng tưởng công thì thụ, người tưởng thụ thì công. (#‵.′)凸

14.Lạc mai phong (đam mỹ, cổ trang, mỹ công cường thụ, ngược luyến, sinh tử văn) truyện này cũng hay. Nhưng đoạn đầu anh công hơi quá thể với anh thụ ╮(╯△╰)╭

15. Tương ái hải bất hảo (Hiện đại phúc hắc cường công – ôn nhuận nhược thụ nam nam sinh tử) há há, ta thích anh công trong này kinh khủng haha. và cũng chuyện này làm ta thích H lúc anh thụ mang thai =))))

16. Chém không đứt đích hàm trư trảo ( hiện đại, hài, nam nam sinh tử, thụ là song tính nhân, công sủng thụ, HE.) truyện làm ta cuồng song tính nhân đây này. truyện rất chi… bựa bựa bựa… anh công rất bựa bựa bựa. đọc hoài mà không thấy chán.

17. Đừng chạy, mẹ nó ơi! (hài,nam nam sinh tử,điềm văn, công sủng thụ.) một câu thôi, đọc đi thì biết.

18. Mẹ đứa nhỏ em thật mạnh mẽ (thượng – hạ) há há há… truyện này… cảnh sinh thê thảm luôn :3

19.Thang viên ma pháp (Đoản văn, ấm áp, hài, sinh tử văn, HE) Ta cũng muốn có một viên bánh trôi như vầy…

20. Sản phu (cổ trang, sinh tử văn, nhất thụ nhất công, đoản văn) ta không có gì để bình luận.

21. Kiểm cá khất cái dưỡng (Cổ trang, cung đình, hài hước, trung khuyển dương quang công, lãnh đạm nữ vương thụ, sinh tử, HE.) anh công trong chuyện này không phải loại sợ vợ bình thường đâu.

22. Ái thuyết bất xuất khẩu (Hiện đại, 1×1, băng sơn công đào hoa thụ, sinh tử văn, HE.) Truyện này hay nhá…

23. Bắt đầu của một kết thúc ( đoản văn, cổ trang, đam mỹ, nhất thụ nhất công, si tình hoàng đế công, dịu dàng xinh đẹp thụ…) hay nhưng ta không thích, Ảnh công ảnh lại ghét con thế bao giờ.

24. Bính thủy tình thiên (cổ trang, cung đình, ngắn, ấm áp, ngọt ngào (này là nó được giới thiệu thế chứ có ngọt hông mềnh hông đảm bảo đâu à), sinh tử văn, HE.) truyện cũng như tên vậy, nhẹ nhàng… rất nhẹ nhàng

25. Châu thai ám kết (Sinh tử văn, nhiều couple,có chút ngược, trung thiên, HE)

26. Chức nữ bị hãm hại (Huyền huyễn, hài, xuyên tạc, biến thái : )) nam nam sinh tử)  1 chữ thôi: bựa

27. Gia tộc quái dị (Hiện đại, Huynh đệ văn, nhất công nhất thụ, ấm áp, nam nam sinh tử, HE.) Gia tộc này không phải loại quái dị bình thường đâu

28. Hầu tử xưng đại vương (cổ trang, tiên hiệp, nhất công nhất thụ. SINH TỬ VĂN) Truyền này ta rất kết hai anh, cười rụng răng luôn.

29. Định phong ba (Đam mỹ, cổ trang, anh tuấn công, xinh đẹp thụ, ngược tâm, song tính nhân (tất nhiên là sinh tử văn), HE.) truyện này ta thích ở chỗ song tính nhân, cùng cách ngược của truyện nhưng mà là ta thấy nó… điêu chết đi được. công xxoo với thụ xong mà không biết ẻm là nam.

30. Tiền đồ vô lượng (cổ trang, cung đình, hài + ngược tâm, anh tuấn hoàng đế công, tuyệt thế mỹ nhân thụ, và tất nhiên là HE.) *nhảy tưng tưng* ta đã nhiều lần làm hình nhân anh công á. truyện này là chuyện dẫn ta vào con đường đam mỹ không lối thoát à.

31.Thất thiên (Hài, cổ trang, đam mỹ) truyện này có một câu nói rất chất. mọi người nên tự đọc mà tìm  :v :v

32. Dung quân (Cổ trang, đam mỹ, nhất công nhất thụ, triều đình, HE ) Dung… dung… cái con khỉ, anh quân này rất là thâm nho nhá.

33. Lương Sơn Bá vs Mã Văn Tài (Đam mỹ, cổ trang, hài, 1 x 1, HE) Ta đã biết đôi bướm từ đâu mà ra =))))))))))))

34. Ác ma cũng đi làm (Hài / Huyền huyễn / Hiện đại / 1 vs 1) Công bỉ, công bựa, công mặt dày, công biết thái >.<

35. Cổ mộ kì duyên (cổ trang, cung đình, xuyên qua, nhất thụ nhất công, huyền huyễn, HE) nghe tên vậy chứ chỉ hơi dựng tóc gáy chút thôi.

36. Dương thư mị ảnh (đam mỹ, cổ trang, ân oán giang hồ, nhất thụ nhất công, chính nghĩa công ngoan độc thụ, sinh tử văn, HE.) Ta mới đọc xong bộ một. cũng hay, nhưng mà với ta nó không thực sự ấn tượng như đoạn tình kết

37. Chàng quỷ kí  (cổ trang, huyền huyễn, nhất công nhất thụ, hồn ma (quỷ) x nhân loại, sinh tử văn, hơi ngược, H văn, HE.) ta đọc r, không cao H đâu.

38. Nhật tẫn hoa xuy tuyết (Thử Miêu đồng nghiệp, cổ trang, ngược miêu, dễ thương ấm áp phiên ngoại, sinh tử văn, HE) Ta thích cách tả cảnh trong truyện này, rất hay, rất lôi cuốn.

37. Tiểu Diệp truy phu kí (Phó Diệp đồng nhân, hài, nhẹ nhàng, ấm áp văn) truyện rất hay cơ mà đây là xôi chay.

bonus

Hỡi ai hỏi có bao sầu muộn, để mặc thầy trò chốn phong lưu (fanfic HanChul)   1 từ thôi………. hại não… nhưng không đọc thì tiếc lắm.

Siêu đoản văn [1] [2]