Sinh tử --- sinh tử (hoàn)

Chương 1 – 2 – 3 – 4


Chương 1: Chàng trai trẻ! Ngươi có!

 

Chàng trai trẻ! Ngươi có!

 

Giang Bách Chi năm nay mười tám tuổi, dung nhan giảo hảo (tốt đẹp), vóc người cao to, trí đại tài cao.

 

Ngày hôm đó, Giang Bách Chi đang khóa cửa ở trong phòng ngủ ngủ.

 

Ngủ a ngủ, y liền nôn.

 

Nôn ra ào một cái, từ trên giường cao xuống, rất có tư thế bay từ ba nghìn thước xuống.

 

Sau khi nôn đến hôn thiên ám địa, Giang Bách Chi mơ hồ nghe được một âm thanh thánh khiết ghé vào lỗ tai y thấp giọng nói. “Chủ nhân thân mến, mau đi khám phụ khoa đi…”

 

Âm thanh này sở dĩ thánh khiết vậy là bởi vì y đang mở nhạc ca ngợi cứu Chúa, thế là Giang Bách Chi liền động tình .

 

Bạn cùng phòng trở về, nhìn đến Giang Bách Chi trong phòng ngủ mặt mũi rối tinh rối mù, quá sợ hãi, vội vàng mang theo hắn đến bệnh viện.

 

Bác sĩ rất có cổ phong (nếp xưa), sau khi vọng, văn, vấn, thiết một phen, tuyệt bút vung lên trên giấy: “Chính mình đi dược y thất lấy thuốc đi!”

 

Giang Bách Chi ù ù cạc cạc: “Bác sĩ… Xin hỏi ta sinh bệnh gì?”

 

Bác sĩ nhìn Giang Bách Chi: “Ngươi không phải đã quá kinh nguyệt sao?”

 

“Sao?”

 

“Ngươi mang thai chính ngươi cũng không biết ? ! Các người trẻ tuổi, đều không chú ý tránh thai, thật là…”

 

Mang thai mang thai mang thai mang thai…

 

Thoáng như một tiếng sét đánh giữa trời quang, Giang Bách Chi trong không hiểu, ngoài suốt ruột…

 

Âm thanh thánh khiết lần thứ hai vang lên bên tai Giang Bách Chi:

 

“Ha ha, thật tuyệt á ~Ha ha, thật tuyệt á Ha ha, thật tuyệt á ~~~ ”

 

Giang Bách Chi liền bị sốc.

 

 

Chương 2: Thân mình quan trọng hơn a!

 

Cái gì phải đến thì cũng sẽ đến.

 

Giang Bách Chi nghĩ thế.

 

Vì thế liền gọi điện cho mẫu thân một cái.

 

“Này.”

 

Âm thanh Giang mẫu dũng mãnh mà tao nhã ghé vào lỗ tai y vang lên.

 

Giang Bách Chi kính yêu cùng cẩn thận: “Nương a! Con bất hiếu! Con, con có!”

 

Tiếng Giang mẫu cắn hạt dưa bên kia không ngừng, thật lâu, mới quay về nói một tiếng: “Sao? Ngươi có gì?”

 

Giang Bách Chi xấu hổ và giận dữ muốn chết: “Mẫu thân! Con có thai !”

 

Xác hạt dưa trong miệng Giang mẫu phun xa ba ngàn dặm: “Cái gì? ! Ngươi mang thai? !”

 

Giang Bách Chi ảm đạm gạt nước mắt:” Đúng vậy…”

 

“Này còn phải !”

 

Một tay Giang mẫu đem hạt dưa ném xuống, đỡ điện thoại, nhận ra còn sự thật Giang Bách vừa nói đến:

 

“Con của ta, một khi đã như vậy, lập tức trở về nhà. Nương cho ngươi thuốc giữ thai. Thân mình quan trọng hơn a!”

 

________________________________

 

Ngày ấy, Giang Bách Chi ở trong nhà an thai.

 

Giang mẫu bên ngoài cùng người khác chơi mạt chược. Một bên đảo quân một bên tao nhã mà phun xác hạt dưa: “Các ngươi cũng biết chuyện  con ta có thai?”

 

Bạn bài của Giang mẫu lúc đầu rất trấn tĩnh.

 

“Không nghĩ tới nam nam sinh tử này lại là thật…”

 

Giang mẫu cười tao nhã, phong tình vạn chủng, khuynh quốc khuynh thành:

 

“Thật là hoàn thành một cái tâm nguyện nhiều năm của ta. Ngày khác đi miếu thắp hương đi. Các bà  có bằng lòng đi cùng hay không?”

Nhóm bạn bài lặng im.

 

“Cùng đi với bà ~~ hài tử cũng có thể mang thai ~~~ “

 

Giang mẫu vừa sờ lên bài vừa nhìn, yêu, hồ. (ù~~)

 

Tự xem xét một chút, cuộc sống như vậy thật đẹp.

 

Nhóm bài của Giang mẫu vẻ mặt đau khổ đem tiền mặt đưa cho Giang mẫu, nói: “Trong nhà chúng tôi nuôi đều là khuê nữ, cùng bà đi làm gì chứ? !”

 

Giang mẫu vẫn là vẻ mặt phu nhân, đứng lên chậm rì rì, trở lại: “Vậy không cùng đi nữa. Con ta còn đang chờ ta mang dược an thai về.”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chương 3: Dưới tán cây anh đào có anh chàng đẹp trai

 

Lại nói Giang Bách Chi đang ở nhà, rất nhàm chán.

 

Nhìn kịch truyền hình, buồn ngủ.

 

Nghĩ đến lí do là mang thai.

 

Phàm là phụ nữ có thai, đều muốn ngủ.

 

Nói ngủ là ngủ.

 

Giang Bách Chi hai mắt vừa nhắm, lập tức ngủ.

 

Ngủ, y mơ thấy một cái mộng.

 

Trong mộng, không biết bao nhiêu cây anh đào, mở ra một cây anh đào rực rỡ, gió thổi qua, cánh hoa rơi xuống, phủ lên một thân y.

 

Y đi theo đường nhỏ, đi, đi tới tận cùng của rừng hoa anh đào.

 

Cuối cùng, nam tử một thân áo dài trắng đứng dưới tàng cây, ngửa đầu nhìn cánh hoa anh đào đang bay đầy trời.

 

Đóa hoa phấn trắng chậm rãi, chậm rãi bay tới trên người hắn, đây cảnh đây tình, không khỏi rất cảm động.

 

Bỗng nhiên quay đầu, là khuôn mặt kinh thế hãi tục.

 

Mỉm cười, hoa anh đào đầy trời ảm đạm thất sắc.

 

Giang Bách Chi tim đập nhanh lên, miệng khô lưỡi khô.

 

Nháy mắt, nam tử kia bay tới trước mặt Giang Bách Chi, ở trên đôi môi Giang Bách Chi hôn xuống, nhẹ nhàng tự lông vũ.

 

“Hảo hảo đối đãi con chúng ta.”

 

Nam tử nói đến bên tai Giang Bách Chi, hơi thở nhào vào trên mặt y, thật ngứa, Giang Bách Chi cả mặt đỏ bừng.

 

Vì thế, Giang Bách Chi cứ như vậy xấu hổ tỉnh lại.

 

Choáng váng một hồi, Giang Bách Chi giơ tay lên sờ sờ đôi môi ấm áp của chính mình, ngây ngốc nở nụ cười.

 

 

Chương 4: Mộc tú vu lâm phong tất tồi chi

 

Có câu cây to đón gió.

 

Giang Bách Chi mang thai là một chuyện, Giang mẫu lại tự tuyên dương như vậy, khiến cho trung ương trên cao chú ý.

 

Vì thế, không biết khi nào, một đám người trang bị đến tận răng xuất hiện tại cửa nhà Giang gia.

 

Giang mẫu hiện đang ra ngoài chơi mạt chược.

 

Trong nhà chỉ có Giang Bách Chi.

 

Rơi vào đường cùng, Giang Bách Chi chỉ có khoanh tay chịu trói.

 

Xe cứu thương một đường quyến luyến, nhanh như chớp đi tới sở nghiên cứu trung ương.

 

Gian Bách Chi bị bịt kín hai mắt có cảm giác chính mình đi vào tiểu thuyết võ hiệp.

 

Theo đến một nơi xa xôi, bảy tám lần lên lầu rồi lại xuống lầu, Giang Bách Chi rốt cục bị ấn lên một cái ghế.

 

Khép lại hai chân, thành thành thật thật ngồi xuống.

 

Khăn che mắt bị lấy ra, trước mắt hiện lên khuôn mặt tuấn mĩ bị phóng to.

 

Một chút cũng không thua kém gì mộng lang phiêu phiêu dưới cây anh đào.

 

Giang Bách Chi sợ tới mức cái ót đập một tiếng vào trên lưng ghế dựa.

 

Khuôn mặt tuấn mỹ nhíu mày, nói:

 

“Ngươi làm sao so với ta được? Hắn như thế nào lại chọn ngươi ?”

Hỡi các mĩ nhân, mĩ nam, tỏ tình cùng bạn đi nào, ^.^~ Hãy nhớ bạn cũng yêu mọi người nhiều lắm

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s