Định Huyền Đạo Không

ĐHĐK – Chương 14


Định Huyền sau khi sinh bởi vì cấu đình bị thương có chút nghiêm trọng, vài ngày đầu chỉ có thể nằm trên giường nghỉ ngơi, ăn uống đạm bạc Đạo Không cam tình nguyện một mình ôm lấy mọi việc, dụng tâm hầu hạ. Phương trượng thấy Đạo Không chưa nói gì, xem qua đứa nhỏ xong, dặn Định Huyền một câu “Tu dưỡng tốt, đừng để để lại bệnh căn.” rồi quay về.
Thấy phương trượng không có ý đuổi người, Đạo Không tâm tình vui vẻ một bên đùa đứa nhỏ một bên chiếu cố lão bà, một bộ dáng yên tâm thoải mái liền như vậy ở lại Thiếu Lâm, Thiếu Lâm tự mặc dù không cho rằng hắn là khách nhân, nhưng tốt xấu ba bữa đều là hào phóng cung cấp, tổng không thể chậm trễ để người ta nói đại phái tác phong keo kiệt .
Định Huyền ôm đứa nhỏ, thời điểm đứa nhỏ sinh ra đã bảy cân rưỡi (=3,75kg), Định Tuệ nói Định Xa mỗi ngày cho hắn ăn tốt quá. Ngẫm lại cũng phải, một ngày ba bữa Định Xa tự xuống bếp, huân tố đều có, lượng cũng không thiếu, ăn xong cơm còn có hoa quả, ăn xong hoa quả còn có điểm tâm, có đôi khi nửa đêm hắn ngủ không được Định Xa còn có thể làm bữa ăn khuya. Chính hắn bị Định Xa nuôi kngta ghi tắc thực, nghe như tống thực, t để tn cho nhẹ nhàng) mượt mà không ít, hơn nữa mỗi ngày tập võ, đứa nhỏ cũng cường tráng theo. Ôm đứa nhỏ bảy cân rưỡi vào trong ngực trắc nịch, lúc này ghé vào ngực hắn tham lam mút mút, thường thường còn phát ra âm thanh “Ư, a”. Xem đứa nhỏ ăn như vậy, Định Huyền đối với cái loại cảm giác xấu hổ này cũng dần dần đỡ hơn. Nhớ tới đến lần đầu tiên, ngực trướng không được, tuy rằng không có nhũ phường như phụ nhân bình thường, chính là nho nhỏ đột nổi lên một ít, Định Huyền bản năng giữ đứa nhỏ khóc ở đó, không nghĩ tới đứa nhỏ thật sự liền lên tìm ăn. (Như thằng bố nól
Khi đó Đạo Không xem bất khả tư nghị, tiến đến bên kia đùa một chút, không nghĩ tới trạc nhẹ, bạch nhũ trong suốt liền từng giọt chảy ra. Hưng phấn vừa nhấc đầu, nhìn đến Định Huyền mặt không chút thay đổi, chung quanh nhiệt độ không khí không biết thế nào lập tức lạnh đi. Đạo Không giả cười cười, cố làm ra vẻ đi chọc đứa nhỏ, ý đồ dời đi lực chú ý. Kết quả Định Huyền ngại phiền vòng vo, với Đạo Không khóc không ra nước mắt.

Lúc này Đạo Không vừa mới tiến vào cửa liền nhìn thấy Định Huyền từ mẫu bình thường tự cho đứa nhỏ ăn, nhìn bức họa này, làm người phụ thân hạnh phúc cảm giác du nhiên nhi sinh. Hắn ngồi vào cạnh hai người, sờ sờ mặt béo trắng. Rút đi thai sắc làn da đứa nhỏ phấn bạch phiến bạch, mắt to mà hữu thần, cả khuôn mặt trừ bỏ cái miệng nhỏ nhắn kia giống Định Huyền, nó cùng Đạo Không đều như từ một khuôn mẫu khắc ra. Cho dù không nói vừa thấy cũng biết đứa nhỏ này khẳng định là của Đạo Không.
Nói chuyện vui mừng kia, con hắn! Huyền Huyền vì hắn sinh con!
“Chớ chọc nó, chưa ăn xong đâu.”
“Thật tốt, sinh ra liền có thể mỗi ngày đều dựa vào trong lòng ngươi.”
Định Huyền nhìn thoáng qua Đạo Không, tiếp tục cho con ăn.
Hai người đều nhìn đứa nhỏ trầm mặc trong chốc lát.
“Đứa nhỏ này, đến trên đời là vì gặp được ai……?” Định Huyền nỉ non một câu.
Đạo Không mở miệng tươi cười, tựa trán vào trán Định Huyền, trở ra: “Nó tự có phúc của nó.”
Định Huyền đẩy y ra, để đứa nhỏ đổi bên tiếp tục ăn.
“Ngươi chừng nào thì về Vũ Đương?”
“Sao về! Ta là lúc bị phạt cấm cửa trốn tới! Trở về lão nhân có mà đánh chết ta.”
“Ngươi cũng không thể ở Thiếu Lâm cả đời.”
“Tốt lắm, hai chúng ta mang theo con đến chân núi tìm gian phòng sống đi?”
Định Huyền trong lòng nổi lên một tầng gợn sóng, ánh mắt ảm đạm xuống. Đạo Không thấy Định Huyền lại không nói, tươi cười cũng suy sụp xuống. Định Huyền chung quy không muốn rời Thiếu Lâm cùng y chung một chỗ.
Khả năng đứa nhỏ cũng hiểu được không khí giữa phụ thân cùng phụ thân lúc đó có chút xấu hổ, nó ăn xong rồi hoa chân múa tay vui sướng, Định Huyền nhanh ôm lấy vỗ vỗ, sỡ sẽ bị chớ trong chốc lát.
“Đúng rồi, chúng ta còn chưa đặt tên con đâu!”
“Ngươi làm chủ đi, ta từ nhỏ không cha không mẹ ở Thiếu Lâm lớn lên, không biết mình vốn tên là gì.”
“Như vậy, ta vốn họ Cố. Phương trượng cũng nói hắn cùng Thiếu Lâm hữu duyên, kêu hắn Cố Lâm đi, phúc trạch Thiếu Lâm, lấy cái may.”
“Lâm nhi……” Định Huyền nhìn con ăn no muốn ngủ, mí mắt chớp chớp, tựa hồ thực vừa lòng tên này.
“Huyền Huyền, ngươi sẽ không tò mò ta vốn tên là gì?” Đạo Không mở to mắt chờ mong nhìn phía Định Huyền.
Nói thật Định Huyền thật đúng là cảm thấy không sao, vốn cũng hơi thiếu cách gọi hắn, cho dù kêu cũng kêu “Đạo Không”, vốn tên là gì……
“Gọi là gì?”
“Hắc hắc, Tố Tần Quật, Tần Thủy Hoàng tần, quật khởi quật, thế nào, khí phách đi ~!” (đọc đau mồm -ing)
“Ừ.”
Cố Tần Quật, Định Huyền mặc niệm, đem tên này khắc ghi thật sâu trong lòng. Thực không biết chủ nhân tên này kiếp này đều gắt gao dây dưa cùng hắn, rốt cuộc không thể tách ra.

Một suy nghĩ 2 thoughts on “ĐHĐK – Chương 14”

Hỡi các mĩ nhân, mĩ nam, tỏ tình cùng bạn đi nào, ^.^~ Hãy nhớ bạn cũng yêu mọi người nhiều lắm

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s