Định Huyền Đạo Không

ĐHĐK – Chương 16


Định Huyền bay nhanh về phòng, vọt vào cửa, nhìn quanh bốn phía, không có một ai. Chỉ có trên bàn hỗn độn các loại đồ, còn có nhất kiện áo nhỏ mới tinh, cùng ở trên một đôi hài đầu hổ. Định Huyền kinh ngạc nhìn quần áo cùng giầy, bên cạnh còn có mấy bao điểm tâm, đều là hắn thích ăn , còn có mấy thiếp dược liệu…… Định Huyền bùm một cái quỳ trên mặt đất, hai tay ôm mặt.
Đi rồi, y mang theo đứa nhỏ đi rồi, bọn họ không bao giờ gặp lại nữa. Không phải hắn muốn thế sao, không phải đã sớm chuẩn bị tốt ngày này sao? Vì sao ngực khó chịu như vậy, khó chịu không thở nổi.
“Đại sư huynh! Ngươi……” Định Xa trở lại phòng thấy Định Huyền ngồi trên mặt đất, hai vai run run, hắn thật cẩn thận tiêu sái đến trước mặt Định Huyền, quỳ xuống xem Định Huyền sớm đã rơi lệ đầy mặt,“Vừa rồi thối đạo sĩ hắn…… Ôm Lâm Nhi xuống núi, nhìn bộ dáng hắn dọa người, ta không thể đuổi theo kéo về. Sư huynh……”
“Định Xa, đừng nói nữa, là ta khiến hắn đi .” Định Huyền hai tay ô mặt lau khô nước mắt, coi như chưa có gì.
“Đại sư huynh, vì sao muốn hắn mang Lâm Nhi đi?”
“Ta là người xuất gia, không nên có điều liên lụy cùng hồng trần. Đạo Không nhất định sẽ chăm sóc Lâm Nhi thật cẩn thận.” Dứt lời đứng dậy lại đi đến thiện phòng. Định Xa nhìn bóng dáng Định Huyền, cảm thấy đại sư huynh có chỗ thay đổi.
Sau vài ngày liên tiếp Định Huyền đa số thời gian không phải ở phía sau núi luyện võ thì là ở thiện phòng ngồi niệm kinh, cũng không nhiều lời, không đề cập tới chuyện Đạo Không cùng đứa nhỏ. Vốn hắn ăn không nhiều lắm, lượng cơm ăn ngày càng ít. Nếu không phải ngực thường xuyên phát trướng ra sửa, ngày này đều làm cho người ta hoảng hốt cảm thấy một năm qua đi chưa có việc gì xảy ra.
Một ngày Định Huyền cùng Định Tuệ là nhập thất đệ tử được phương trượng chỉ dạy võ học, hai người cùng luận bàn. Định Tuệ nhìn mặt Định Huyền không chút thay đổi, âm thầm thở dài. Trước kia tuy rằng sư huynh cũng mặt than, nhưng mặt mày gian đều có một cỗ tiên khí hòa ái, hiện tại đừng nói tiên khí , quả thực chỉ là không khí trầm lặng.
“Sư huynh, thỉnh chỉ giáo.”
Hai người chỉnh xong tư thế, rất nhanh liền đưa tới, chiêu thức Định Huyền mặc dù không làm cho Định Tuệ chiếm được ưu thế lúc đó, nhưng rõ ràng võ công so với trước giảm xuống nhiều lắm. Có khi đánh tới một nửa thế nhưng lại phân tâm, vài lần đều suýt nữa trúng chiêu. Định Tuệ nhíu mày, lập tức chuyển biến chiêu thức, là lúc Định Huyền lại một lần phân tâm, một chưởng phóng ra. Định Huyền lần này phản ứng chậm rõ ràng, mặc dù có ý đón đỡ, vẫn là bị một chưởng đánh vào ngực. Nhũ trướng đau lập tức tràn đầy vài giọt nhũ chi.
Định Huyền ôm ngực, đối Định Tuệ cười một chút,“Sư đệ võ công tinh tiến không ít, đánh bại sư huynh.”
Định Tuệ thu chưởng, thở dài, “Sư huynh…… Ngươi……”
“Định Tuệ.” phương trượng ở một bên đang xem cuộc chiến mở miệng, quay lại nói với Định Tuệ, “Ngươi trước đi xuống đi, vi sư cùng Định Huyền có chút chuyện cần nói.”
Thấy sư phụ nguyện ý khuyên Định Huyền, Định Tuệ cầu còn không được, dù sao Định Huyền từ nhỏ đến lớn luôn nghe lời sư phụ.
“Vâng.” Làm lễ, Định Tuệ rời khỏi, đóng cửa.
Phòng luyện công lâm vào một mảnh im lặng.
“Định Huyền, lại đây.”
“Sư phụ.”
“Ngươi luôn là đệ tử vi sư cpo cùng đắc ý.” Nhìn đệ tử mình vi tình sở khốn, tựa như thấy tuổi trẻ chính mình, phương trượng thầm than, vận mệnh trêu người, “Nhưng mà…… Có lẽ ngươi cùng phật môn duyên phận đã tận, ngày mai ngươi hoàn tục đi.”
Định Huyền nhìn phía phương trượng, vẻ mặt tràn ngập kinh ngạc.
“Sư phụ! Ta……”
“Định Huyền, ngươi từ nhỏ ở Thiếu Lâm lớn lên, không biết hồng trần thế nào, nay hãm sâu trong đó, là thời điểm trở về hồng trần.”
“Không! Sư phụ! Ta đã hạ quyết tâm chặt đứt hồng trần !”
“Ngươi…… chặt đứt sao?”
Định Huyền nhìn sư phụ, nhất thời đáp không được. Đúng vậy, hắn không thể quên được, không thể quên được nam nhân kia, càng không thể quên được đứa nhỏ của mình, mỗi buổi tối đều mơ thấy Lâm Nhi ở trong lòng hắn chơi đùa đùa giỡn, Đạo Không ở bên cạnh cùng hắn nhìn đứa nhỏ, sau tỉnh lại nhớ tới Đạo Không cùng đứa nhỏ đều đã rời đi, cái loại cảm giác người bị vét sạch này, chung quanh hắn khó chịu như sẽ không bao giờ sáng nữa, vĩnh viễn đều bị hắc ám vây quanh.
“Đã nhiều ngày ngươi mất hồn mất vía, vi sư cùng sư đệ ngươi đều thấy trong mắt. [trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường], ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê.”
“Sư phụ…… Ta……”
“Huyền nhi, không cần khăng khăng một mực nữa.” Phương trượng vỗ vỗ vai Định Huyền,“Đuổi theo bọn họ đi, còn kịp.”
Định Huyền lẳng lặng , không nói gì, tinh tế nhấm nuốt câu kia “Khăng khăng một mực”, hốt hoảng, hắn nhắm mắt lại hít sâu một hơi, chuyện cũ đủ loại xoay tròn ở trong đầu, hắn quỳ gối trước mặt phương trượng dập đầu ba cái,“Sư phụ…… Đệ tử bất hiếu!”
“Đi đi, đứa nhỏ, đi đi.” Định Huyền nhìn sư phụ như cha như mẹ một lần, xoay người rời đi. Lúc này ánh mắt hắn đã thần thái rạng rỡ, như là kiên định cái gì.
Phương trượng ở phía sau hắn, lộ ra tươi cười hiền lành.
Mới vừa đi ra ngoài cửa, liền thấy Định Tuệ tựa vào cạnh cửa, làm như đang đợi hắn.
“Sư huynh.”
“Định Tuệ.”
“Không cần nói danh ‘Đại sư huynh’ này quá nặng, Thiếu Lâm ngươi không cần lo lắng, có ta ở đây.”
“Định Tuệ, thực xin lỗi.”
Định Tuệ lắc đầu, “Tiểu tử Định Xa kia nếu biết ngươi hoàn tục, khẳng định chọc giận nhảy dựng lên.”
Định Huyền bật cười, đúng vậy, đứa nhỏ Định Xa kia nhất định sẽ thực sinh khí đi.
“Đi thôi, đạo trưởng khẳng định về Vũ Đương , mang theo đứa nhỏ hắn đi không dừng, ra roi thúc ngựa nhất định có thể vượt qua bọn họ.”
Định Huyền gật gật đầu, trịnh trọng hướng Định Tuệ làm lễ, Định Tuệ cũng thật sự đáp lễ, từ nay về sau Định Tuệ đó là là là đại đệ tử tiếp theo của Thiếu Lâm này.
Nhìn thân ảnh Định Tuệ, Định Huyền nỉ non,“Nguyện Phật tổ phù hộ sư huynh.”
Định Huyền vội vàng chuẩn bị, có thể mang đi không có bao nhiêu, hắn không có quần áo thế tục, thật cẩn thận gói lại áo cùng giày Đạo Không mua cho Lâm Nhi. Mang theo thoa lạp, Định Huyền liền hướng sơn hạ chạy tới.
Lâm Nhi, Đạo Không, không, Cố Tần Quật! Nhất định phải chờ hắn!
Định Huyền hận không thể từng bước bay đi, lúc đến chân núi, hắn bỗng nhiên dừng lại cước bộ, không thể tin nhìn phía dưới.
Một người mặc đạo bào màu lam đạo, dáng người nam tử cao ngất, ôm một đứa nhỏ mập mạp không vội không hoãn mà lên. Đứa nhỏ nhìn chung quanh tò mò ở nơi nào nha nha, tay nhỏ bé thường thường vung.
Người tới tựa hồ phát hiện đằng trước có người, ngẩng đầu nhìn lại, cũng đồng dạng dừng lại cước bộ.
Hai người trong lúc đó chỉ kém mấy cấp bậc thang, lại đi vài bước, có thể đủ chạm vào đối phương.
Định Huyền chậm rãi hướng Đạo Không đi đến, mỗi một bước tâm đều nghẹn nơi yết hầu. Đạo Không nhìn Định Huyền từng bước một đi đến, cũng là khẩn trương không tự giác ôm chặt Cố Lâm. Định Huyền đi đến trước mặt y, bởi vì bậc thang, hai người vừa lúc có thể nhìn thẳng lẫn nhau. Hắn nói chưa từng tiếp nhận đứa nhỏ, Cố Lâm vài ngày không nhìn thấy, ngửi được hương vị phụ thân lập tức hưng phấn kêu lên, đạp chân bó dang tay nhỏ bé hướng đến trong lòng Định Huyền.
Định Huyền ôm đứa nhỏ, cảm thụ được độ ấm đứa nhỏ, hương sữa đứa nhỏ, nước mắt tràn mi, hắn dán ở mặt đứa nhỏ khóc lên.
“Lâm nhi, thực xin lỗi…… Thực xin lỗi!”
Đạo Không nhìn lưng Định Huyền gánh nặng, trong lòng sáng tỏ, một tay ôm lấy Định Huyền vào lòng.
Y vốn là muốn ôm Cố Lâm về Vũ Đương, nhưng y hạ không được quyết tâm, y thấy mình không thử một lần nhất định sẽ hối hận. Cho nên y ôm Cố Lâm, lại đi Thiếu Lâm, nhưng y sợ, y sợ hãi Định Huyền cự tuyệt y, cho nên đi rất chậm.
May mắn y không trở về, may mắn!
Huyền Huyền trở lại bên người y, bọn họ ba người một nhà đoàn tụ .
“Cố Tần Quật.”
“Ừ.”
“Ta đã bị sư môn yêu cầu hoàn tục.”
“Ừ.”
“Ta không có nơi để đi.”
“Ừ.” Đạo Không ôm Định Huyền, vuốt ve mặt hắn.
“Huyền Huyền, ta cho ngươi một mái nhà.”
Ta đến trên đời này, vì gặp ngươi.
– hoàn –

Một suy nghĩ 3 thoughts on “ĐHĐK – Chương 16”

Hỡi các mĩ nhân, mĩ nam, tỏ tình cùng bạn đi nào, ^.^~ Hãy nhớ bạn cũng yêu mọi người nhiều lắm

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s