Quay đầu lại Bích Vân Tây

BVT – Chương 21 + 22


Đệ nhị thập nhất chương

Hai người bước vào Vĩnh Yên cung, Uý Oản dự định đẩy hai tay Cốc Lương Văn Hiên đang đỡ cánh tay mình ra, bị đôi mắt đẹp như làn nước mùa thu lạnh lùng quét qua một cái, đành phải ngượng ngùng buông tay, mặc hắn dìu đỡ.

Trong Vĩnh Yên cung thái giám dọn giường đã sớm rời đi, có một người đứng ở cửa đại điện Thọ Nhân hết nhìn đông đến nhìn tây, nhìn thấy thân ảnh Uý Oản, vui vẻ nở nụ cười, chậm rãi chạy tới trước nghênh đón: “Thái phó! Ngài đã về rồi.”

Úy Oản nhìn thấy người này lộ vẻ kinh ngạc: “Liên Vinh, ngươi sao lại ở đây?”

Người nọ cười hì hì: “Phan tổng quản bảo nô tài đem chuyển giường của Thái phó đến! Nô tài đã lâu không gặp ngài, cho nên ở chỗ này chờ trong chốc lát.”

Úy Oản đưa tay vỗ vỗ bờ vai của hắn: “Cám ơn ngươi!”

LiênVinh tỉ mỉ nhìn hắn vài lần, đôi mắt có chút đỏ lên: “Thái phó, ngài gầy đi rất nhiều!”

Úy Oản ảm đạm cười: “Phải không? Có lẽ là do không thích hợp với mùa đông, đợi mùa xuân đến tự nhiên tốt thôi.”

Liên Vinh có chút sợ run, người gầy cùng thời tiết có quan hệ với nhau sao? Vẫn còn đang nghi hoặc, lại nghe thanh âm của người không quá quen thuộc vang lên: “Ngươi luôn không để ý như thế, nghĩ ra cái loại lý do này, thân thể tốt xấu cùng mùa có quan hệ sao?”

Liên Vinh lúc này phát hiện chính mình gặp chủ nhân cũ hưng phấn quá mức, thế nhưng lại bỏ qua bên cạnh Thái phó còn có một nam tử tuấn nhã, ghé mắt nhìn lại, trong lòng đột nhiên rùng mình, gục đầu xuống: Thái phó quen biết người này khi nào? Nhìn bộ dáng này đúng là thập phần quen thuộc, hay là. . . Nhịn không được run rẩy, thấp giọng nói “Thái phó, nô tài còn có việc, lúc này phải đi rồi!”

Úy Oản lẳng lặng mà chăm chú nhìn một lát, thanh âm ấm áp nói: “Hảo hảo hầu hạ bệ hạ, không cần nhớ đến ta, ta nơi này hết thảy đều tốt!”

Vui sướng mới vừa rồi của Liên Vinh lập tức hóa thành bi thương, Thọ Nhân điện trống rỗng, trừ bỏ giường cái gì cũng không có, ngay cả người hầu hạ nhìn cũng không thấy, tốt cái gì? Hơn nữa. . .  Nhìn Cốc Lương Văn Hiên đứng một bên, khẽ cắn môi, thanh âm phát ra thật nhẹ: “Thái phó, cẩn thận người bên cạnh!” Nói xong, hành lễ, vội vã rời đi.

Thanh âm Liên Vinh ép tới cực thấp, Uý Oản lại nghe được rất rõ ràng, thần sắc bất động, vỗ vỗ Văn Hiên vẫn đang đỡ tay hắn, nhẹ giọng nói: “Vào đi thôi!”

Mi gian (giữa hai chân mày) Cốc Lương Văn Hiên chợt lóe hình chữ xuyên (nhíu mày 川) rồi mất, tươi cười vẫn ôn hòa vô hại, đỡ Uý Oản, hai người vào Thọ Nhân điện.

Giường lại được mang trở về, đệm chăn dường như đã đổi, chăn bằng gấm vóc màu son thê lên hoa văn long phượng trình tường (*), Thái phó ngồi bên mép giường, đưa tay sờ sớ bề mặt tơ tằm bóng loáng, ý cười bên khóe miệng làm say lòng người.

(*) long phượng trình tường

Văn Hiên nhìn lại thấy góc tường có hai tấm chăn đệm trải trên mặt đất, mang chút kinh ngạc: “Nơi đó để chăn đệm làm gì? Chẳng lẽ ngươi không thích ngủ trên giường, thích ngủ trên mặt đất sao?”

Úy Oản theo tay hắn nhìn qua, tùy tiện tìm lấy cái cớ: “Đêm qua giường mang ra ngoài tu sửa, ta liền ngủ chỗ kia!”

Văn Hiên thiêu mi, nhìn nhìn hắn, hàm ý không tin tưởng trong mắt rất nhiều, đang định hỏi lại, một âm thanh thanh thúy non nớt truyền đến trong điện: “Thái phó, nô tài đến đây tặng thiện!”

Thân ảnh nho nhỏ đắm mình trong ánh dương chính ngọ màu vàng bước nhanh đến, hai tay bưng một cái khay, khuôn mặt tròn tròn nhỏ nhắn, đôi mắt to long lanh, làn da non mềm bóng loáng lộ ra màu hồng nhạt khỏe mạnh, thanh âm vang dội: “Thái phó, nên dùng bữa a!”

Quỷ tinh linh Trác Nhạc, xa xa nhìn thấy trong điện một người tay áo màu đen, biết sư phụ vốn thích bạch y,  mặc như thế tuyệt đối không phải sư phụ, cho nên sửa lại xưng hô, cẩn thận giữ lễ nói.

Trác Nhạc đem khay đặt lên trên cửa sổ, hành lễ, mắt to trộm liếc nhìn Cốc Lương Văn Hiên, lén lút lui ra ngoài. Cốc Lương Văn Hiên nhìn khay trên cửa sổ, nhíu mày nói: “Trước kia ta chưa từng lưu ý, hôm nay mới phát hiện ngươi nơi này ngay cả án thư cũng không có. Chẳng lẽ Thái Thượng Hoàng khi tại thế cũng chỉ có một cái giường như vậy sao?”

Úy Oản đứng lên khỏi ghế nhỏ, chậm rãi đi đến trước cửa sổ, nhìn sơ qua món ăn hôm nay, khẽ cười nói: “Như vậy cũng không sai, vừa ăn vừa thưởng thức cảnh xuân khôn cùng (không giới hạn) ngoài cửa sổ, chẳng phải rất mĩ (đẹp, tốt) ư?” Quay đầu lại: “Hôm nay ngự thiện phòng rất có tâm, thế nhưng đưa rất nhiều đồ ăn đến, có thể cùng nhau ăn không?”

Văn Hiên thong thả bước lại, nhìn nhìn khay: “Quả là không ít, cũng được, ngươi luôn ăn của ta, nên đến lượt ta ăn của ngươi. Nhưng thật khéo, cư nhiên có hai đôi đũa, chẳng lẽ ngự thiện phòng đoán chắc ngươi hôm nay phải mời khách?”

Úy Oản lấy một đôi đũa đưa cho hắn: “Có lẽ ngự thiện phòng hôm nay có sai lầm rồi, ăn thôi!” Tiếp đó bật cười nói: “Ta ăn của ngươi mấy lần? Ngươi lại nhớ cẩn thận như vậy! Lần này thật sự nhắc nhở ta, trăm triệu lần không thể lại đi cọ ăn (ăn ké)!”

Văn Hiên đang gắp đồ ăn đưa vào miệng, nghe xong lời này, nhịn không được nở nụ cười: “Ta cũng chỉ nói như thế, ngươi lại thật sự để trong lòng! Ta ngày ngày đều mong ngươi tới ăn đó chứ, nhưng mà nghĩ đến Thái phó quyền cao chức trọng, tài đại khí thô (giàu có tiền tài không thiếu nhưng khí chất thì thô thiển, khoe khoang thô tục), nhất định sớm ăn đủ mỹ thực khắp thiên hạ, rau dưa thôn dã sợ không để trong mắt!”

          Úy Oản lắc đầu: “Khi ta lần đầu gặp ngươi, ngươi ôn văn hữu lễ, nghiêm cung hữu độ (tao nhã lễ nghĩa, khiêm tốn lễ độ), sao bây giờ lời nói luôn giáp thương đái bổng (chỉ trong lời nói ẩn giấu châm biếm, mỉa mai) như vậy?”

Văn Hiên sửng sốt, cảm thấy giật mình kinh ngạc, ngẫm lại lời nói chính mình vừa rồi, không khỏi im lặng, loại lời nói giận dỗi bình thường này đúng là xuất phát từ trong miệng chính mình, thật có chút khó tin! Không tự chủ được lẩm bẩm nói: “Có lẽ đối với ngươi liền không quản được miệng. . .”

Úy Oản làm như có chút thất thần, không có nghe lời hắn nói, hỏi: “Ngươi nói cái gì?”

Cốc Lương Văn Hiên chỉ mỉm cười, sóng mắt ôn nhu như nước, cầm đĩa phượng vĩ ngư sí (vây cá đuôi phượng) gần mình đẩy về phía trước, tấm tắc ra tiếng: “Cư nhiên còn có loại đồ ăn nhất phẩm này, ngược lại không tồi!” Giương mắt nhìn về phía Uý Oản: “Ăn nhiều một chút. Liên Vinh kia nói không sai, ngươi quả thật gầy rất nhiều!”

Úy Oản nhẹ nhàng cười, quả nhiên gắp một đũa đưa vào miệng chậm rãi nhấm nuốt.

Nhất thanh khương địch, binh đao hốt khởi, kỉ tằng thức kiền qua? (Một tiếng địch, bỗng dậy binh đao, có từng nhận biết can qua – vũ khí?)

Liên Vinh trở lại Thái Cực điện, quy củ canh giữ bên ngoài tẩm cung, trong đầu luôn lẩn quẩn khuôn mặt hao gầy của chủ tử cũ, nhịn không được lòng thầm chua xót.

Liên Vinh mười bốn tuổi tiến cung, bị tổng quản Phan Hải phái đến Tiêu Trúc các hầu hạ Thái phó, khi lần đầu tiên nhìn thất người nọ, Liên Vinh chỉ cảm thấy mặt trời sáng rực thế nhưng ảm đạm vài phần. Người nọ một thân bạch y, xinh đẹp khẽ cười, một mình nghênh phong (đón gió), dung mạo như tiên, không phải người phàm. Liên Vinh vẫn nhớ rõ ngay lúc đó mình chỉ biết đứng ngơ ngác, lẩm bẩm nói: “Thần tiên. . .”

Thần tiên mỉm cười đi tới, vỗ vỗ đầu hắn, tiếng nói như xuân phong phất liễu (gió xuân lướt nhẹ qua cành liễu-tinh tế, dịu nhẹ), ôn hòa trong sáng: “Đứa ngốc! Ngươi tên gọi là gì?”

Liên Vinh không hiểu sao cảm thấy hạnh phúc, nguyên lai chính mình sắp sửa hầu hạ một vị thần tiên a. . . Ân, thần tiên vừa hỏi gì nhỉ, vội không ngừng hành lễ trả lời: “Nô tài tiện danh Liên Vinh!”

Thái phó dường như nhíu mày, nhưng không có nói nửa chữ, chỉ xoay người nói với Phan công công: “Hài tử này tốt lắm!”

Phan công công nói cái gì Liên Vinh đã không còn nghe thấy, tâm tư thiếu niên đơn thuần mừng rỡ dữ dội: Thần tiên khen ta tốt lắm kìa!

Từ đó về sau, Liên Vinh tận tâm tẫn lực hầu hạ Uý Oản, khi Thái phó nhàn nhã sẽ dạy hắn đọc sách viết chữ, ở trong lòng Liên Vinh, Thái phó so với vị phụ thân kia của mình chỉ biết đánh bạc, cuối cùng vì trả hết nợ đánh bạc đem mình bán vào trong cung đáng kính đáng yêu hơn rất nhiều.

Ai cũng không nghĩ tới, sau mười hai năm, một chỉ lệnh, Thái phó từ Tiêu Trúc các chuyển đến Vĩnh Yên cung, Liên Vinh cũng bị điều đến Thái Cực điện, làm một tiểu thái giám quản lý nhân sự. Liên Vinh đã là thanh niên hai mươi sáu tuổi, nhiều năm theo Thái phó như thế, được xem được nghe tự hỏi, nơi ở tăm tối kia không xứng với Thái phó, lại sợ cuộc sống chủ tử cũ không thư thái, cả ngày phiền não.

May mắn trợ giúp Phan Hải, cố ý làm cho hắn mang một đám tiểu thái giám đem giường mang đến Thọ Nhân điện, Liên Vinh cuối cùng lại gặp được chủ tử cũ. Gầy yếu như vậy, người tái nhợt như tuyết hung hăng làm tâm hắn đau đớn, chưa đợi thương cảm, liền thấy người bên cạnh chủ tử cũ, người này. . .

Liên Vinh không tự giác mà run rẩy, một tiểu thái giám lấy lòng mà tiến qua: “Liên công công, đêm nay trực?”

Liên Vinh lắc đầu cười thối (phỉ nhổ) nói: “Tên khỉ gió, lại muốn lừa tiền?”

Tiểu thái giám cười hì hì: “Liên công công nói ai a, đêm nay Tiểu Quế Tử bọn họ hẹn ước tốt lắm, còn gọi vài đại ca thị vệ, còn kém Liên công công thôi!”

Liên Vinh cảm thấy mình không có tâm tình, cự tuyệt nói: “Đêm nay Phan công công dặn dò việc khác, các ngươi tự mình đùa giỡn đi! Cẩn thận một chút, vạn nhất bị người ngoài biết được các ngươi tụ tập đánh bạc, kia rất nguy hiểm!”

Tiểu thái giám kia có chút thất vọng, chỉ nói: “Yên tâm, ai còn quản việc vớ vẩn của mấy đứa nhỏ chứ? Ngay cả công công cũng có công việc, vậy lần sau đi!” Nói xong, vái chào Liên Vinh, nhanh chân chạy đi không thấy thân ảnh.

Liên Vinh hết ca trực, chậm rãi hướng chỗ ở của mình đi về, thái dương đã sớm xuống núi, trong cung đèn đuốc sáng trưng, chiếu sáng con đường lát ngọc thạch. Liên Vinh nghĩ vãn thiện nhất định đã được đưa đến, quả nhiên trong bụng thêm vài phần đói khát, không khỏi bước chân nhanh hơn.

Nơi thái giám ở luôn không náo nhiệt, đó là nơi tụ tập đánh bạc linh tinh cũng là nơi cấm vệ quân nghỉ ngơi, Liên Vinh nhìn khoảng sân tối như mực, thở dài, hướng phòng mình đi đến.

Trong phòng tối đen như mực, đưa tay không thấy năm ngón, Liên Vinh vất vả chạm đến ngọn đèn, chăm lửa lên cái chụp đèn, ngọn lửa chợt lóe, chiếu sáng lên mọi ngóc ngách trong phòng.

Trong nháy mắt, Liên Vinh nghĩ mình đi nhầm phòng, trong phòng hơn năm người, một người ngồi bên mép giường, bốn người khác đứng ở một bên, trong đó hai người trong tay cầm côn bổng thô to. Liên Vinh nhận ra người ngồi chính là đại thái giám kính sự phòng Liên Phúc, cũng là cha nuôi lúc mình tiến cung thì nhận thức, vội vàng tiến lên thi lễ: “Cha nuôi, sao lại ở trong phòng của con thế này?”

Giọng nói Liên Phúc lạnh băng: “Liên Vinh, ngươi kêu ai là cha?” Giọng nói thay đổi thanh âm của thái giám quỷ dị âm trầm nói không nên lời.

Liên Vinh có chút ngây ngốc, lấy lại tinh thần “bùm” quỳ rạp xuống đất: “Cha nuôi, ngài so với cha mẹ ruột còn thân hơn, sao lại không tiếp nhận con?”

Liên Phúc quỷ khí vẫn dày đặc như cũ: “Liên Vinh, ngươi dung túng bọn chúng tụ tập đánh bạc, bại hoại không khí trong cung, ảnh hưởng uy tín hoàng gia. Tội lớn nhường này, không thể tha thứ! Đến, để cho chúng ta loạn côn đả tử (dùng côn đánh chết)!”

Bốn người đang đứng lập tức tiến lên, hai người đá Liên Vinh ngả lăn đè ép gắt gao trên mặt đất, hai người khác nâng côn muốn đánh xuống.

Liên Vinh kinh hãi, tê thanh nói: “Công công, nô tài cùng việc tụ tập đánh bạc thật sự vô can, nô tài xưa nay bài bạc không tốt, vì sao vô cớ vu cáo ta? Vả lại, đó là bài bạc, trong cung này người nào không bài bạc, sao lại phạt một mình ta?”

Tiếng nói kiên quyết của Liên Phúc làm cho cả người lẫn vật đều phát lãnh: “Con sâu làm rầu nồi canh (nguyên văn: một viên phân chuột phá hủy một nồi cháo), chuyện bắt người này, tự nhiên là bắt đầu lĩnh tổ chức tụ tập đánh bạc! Để cho chúng ta đánh thật mạnh mẽ, bề trên nói, đánh chết mới thôi!”

“Ba” một tiếng côn bổng xen lẫn quần áo bị xé rách vang lên, Liên Vinh kêu thảm ra tiếng, hai tay không nhịn được trên mặt đất loạn quơ: “Công công, Liên Vinh tử tắc tử hĩ (chết thì chết), cũng không nguyện chết mơ hồ, công công tốt xấu cũng nói cho ta biết, vì cái gì phải đưa Liên Vinh vào chỗ chết?”

Liên Phúc vẫn chưa trả lời, tiếng côn bổng đánh trên thân thể người ngăn cách hết thảy âm thanh, máu tươi giàn giụa, bên miệng Liên Vinh huyết bọt cuồn cuộn, tầm mắt dần dần mơ hồ giống như nhìn thấy miệng Liên Phúc hé ra hợp lại, lại cái gì cũng không nghe rõ.

Ý thức chậm rãi tan rã, giữa sương mù, Thái phó bạch y phiêu phiêu, phong thái như tiên, hai mắt tươi đẹp nhìn về phía chính mình, mang theo trìu mến, dường như đang nói: hài tử đáng thương. . .

Cố gắng vươn tay, muốn bắt lấy góc áo màu trắng tuyết kia, tầm nhìn lại dần dần đen xuống, không còn nghe thấy thanh âm côn bổng, liền ngay cả đau đớn toàn thân cũng không còn cảm giác, khóe miệng Liên Vinh hơi nhếch lên: Ta chỉ muốn làm tôi tớ của ngài! Trời không chìu lòng người a. . .

Liên Phúc nhìn Liên Vinh nằm không nhúc nhích trên mặt đất, phất tay ngăn lại người hành hình tiếp tục dụng hình. Đứng dậy đi đến cạnh thân thể Liên Vinh, cúi người, mười ngón tay dò xét phía chóp mũi, lạnh lùng nói: “Không cần đánh nữa, hắn đã chết! Các ngươi trở về phục mệnh đi!”

Bốn gã tay chân rất nhanh ra cửa, chân Liên Phúc mềm nhũn, ngã ngồi bên cạnh xác chết dần dần lạnh băng, tay run rẩy xóa đi máu bẩn giăng khắp trên khuôn mặt người trẻ tuổi, lộ ra khuôn mặt thanh tú. Hai hàng lệ vẩn đục theo gò má hõm sâu chảy xuống: Hài tử a, thâm cung nội viện này, có một số chuyện không thể nói a!

Lãnh lãnh thanh thanh, thê thê thảm thảm thích thích. Hận tiêu tiêu phong vũ vô tình, mê mê sái thanh thiên.

Lạnh lạnh lùng lùng thanh thanh trong trong

Cảm cảm thương thương bi bi ai ai

Hận mưa gió rả ríchvô tình

U u mê mê che kín trời xanh

 

Đệ nhị thập nhị chương

Tạc dạ tiêu tiêu sơ vũ trụy, sầu bất mị, triêu lai hựu giác tây phong khởi.

(Đêm qua mưa lất phất rơi, sầu muộn không ngủ, sớm mai đến lại cảm thấy gió tây đã nổi)

Chuyển người mấy lần lại càng lạnh hơn, khi mở mắt ra, chỉ cảm thấy quanh thân cảm giác mát lạnh bức người. Gió lạnh theo cửa sổ bán mở tiến vào, Uý Oản hít một hơi thật sâu, đẩy chăn đệm ra, xuống giường.

Đứng im phía trước cửa sổ, ngoài cửa sổ tối tăm ảm đạm, thời tiết làm như từ đầu xuân lập tức về tận cuối đông, trời đen nghìn nghịt phảng phất như phủ bụi tro lên đỉnh đầu, cố tình trên lớp bụi tro này mở ra mấy cái động, vẩy ra mưa phùn như tơ, chấm chấm bọt nước theo gió lạnh từng chút từng chút đánh vào trên mặt, lạnh lẽo ẩm ướt thâm nhập đáy lòng, Uý Oản không biết sao lại cảm thấy mưa này đúng là so với tuyết lúc vào đông còn muốn lạnh hơn vài phần.

Trở lại bên giường ngồi xuống, chăn thêu long phượng bị đùn đẩy trên giường, vô duyên vô cớ làm tăng thêm cảm giác dày. Uý Oản mỉm cười, ngón tay chạm mặt gấm bóng loáng, đã bao nhiêu năm. . .  Vẫn là đêm Thái tử Phương Huyễn đại hôn ôm chăn trộm ẩn nấp dưới song cửa sổ chính mình, nhẹ nhàng mà gõ song cửa: “Lão sư, ta muốn ngủ cùng người!”

Thiếu niên mười tám tuổi mặt mày hớn hở, tinh thần rạng rỡ, chăn đệm đỏ rực ánh lên khuôn mặt tuấn tú, liền theo cửa sổ đi vào, đứng dưới ánh nến nhìn Thái phó cười đắc ý.

Úy Oản tiếp nhận chăn trong tay hắn, hoa văn long phượng trình tường sáng rực chói mắt, nhịn không được cười nói: “Sao đến chăn động phòng của mình cũng mang đi?”

Thiếu niên cười hì hì, sắm cái mặt quỷ: “Chỉ biết người bên này chăn mỏng! Lão sư, Thái tử phi kia giống như đầu gỗ, ta đã làm xong việc rồi.”

Thái phó trách mắng: “Nói chuyện thô lỗ như thế! Trời lạnh lại ăn mặc như vậy, nhanh vào trong chăn đi!”

Phương Huyễn không nghĩ gì khác, sử dụng cả tay lẫn chân bò lên giường, lôi kéo Uý Oản cùng lên giường, dùng chăn bao lấy hai người: “Lão sư, lần này người trở về, không cần đi nữa được không?”

Úy Oản dựa lưng ngồi lên, mắt liếc nhìn hắn: “Ngươi là Thái tử thánh triều, lại thành thân, sau này không thể trẻ con như thế!”

Thiếu niên bĩu môi, theo thói quen ôm lấy lưng áo Thái phó: “Lão sư, không cần đi, không cần đi, nơi này. . .  một mình ta sợ hãi. . .”

Úy Oản cảm thấy tê rần, trở tay nắm lấy hắn: “Nói bậy! Ngươi là Thái tử dưới một người trên vạn người, trong cung có phụ hoàng mẫu hậu của ngươi, bây giờ còn có thê tử của ngươi, nói cái gì sợ hãi?”

Phương Huyễn kéo kéo tóc, bộ dáng có chút buồn rầu: “Lão sư, người đừng nói lời sắc bén với ta, nếu không phải thế lực nhà mẫu hậu, vị trí Thái tử này sao lại đến phiên ta? Từ khi phong hào Thái tử, ngày ngày không còn bình yên như trước kia nữa, các vị huynh đệ ấy không phải như hổ rình mồi, chỉ sợ một lần không cẩn thận liền bị họ gài bẫy. . . Lão sư, chớ đi, lưu lại giúp ta đi! Có người bên cạnh ta cũng an tâm rất nhiều.”

Thái phó như có như không nhẹ nhàng thở dài, đem chăn lôi kéo lên trên, chắc chắn bao lấy thân thể thiếu niên, thản nhiên nói: “Không đi thì không đi nữa! Không còn sớm, ngủ đi, ngày mai còn phải vào triều!” Chưởng phong lướt qua, ánh nến đã tắt.

Trong bóng đêm, Phương Huyễn cúi đầu cười, thân mình giật giật, dán sát vào Uý Oản: “Lão sư, chỉ biết người sẽ giúp Huyễn nhi!”

Úy Oản nhẹ nhàng khiển trách: “Mau ngủ đi, ngày mai đậy sớm một chút luyên công!”

Bàn tay thiếu niên nghịch ngợm trước ngực Thái phó sờ tới sờ lui, tiếng cười giấu trong chăn, có chút trầm buồn: “Đúng! Lão sư, luyện tốt công phu, xem ai còn dám đến Đông cung hồ nháo!”

Đêm hôm đó, Uý Oản một đêm không ngủ, thiếu niên ngủ rất sâu, khuôn mặt chưa thoát tính trẻ con nhiễm một tầng đỏ ửng mơ hồ. Thái phó âu yếm nhìn đệ tử, thương tiếc, không tha, đau lòng, lo lắng. . . đủ loại cảm xúc hỗn tạp, đồng thời nảy lên trong lòng, cuối cùng hạ quyết tâm.

Sau này. . . Sau này chuyện tình thường không được như ý, chăm chỉ của Thái tử Uý Oản xem ở trong mắt, nhưng người trẻ tuổi công lực không đủ thiếu khuyết kinh nghiệm, liên tiếp gặp thích khách. Uý Oản bất đắc dĩ ngày ngày bồi bên người hắn, cho đến một lần đối phương điều đến mười đại cao thủ giang hồ, Thái phó lấy một địch mười, dùng thân thể bản thân chặn một kiếm cuối cùng.

Một kiếm giữa ngực kia, suýt nữa chặt dứt tâm mạch, Uý Oản tinh thông y thuật, hiểu được tình huống bản thân không ổn, tâm mạch bị thương, tối kị hao tổn tinh thần lo lắng, nhưng chỗ đứng của Phương Huyễn bất ổn, tùy thời có thể xuất hiện trạng huống. . .

Sau đó mười năm như một ngày tâm tư tỉ mĩ phụ tá, vì bảo hộ Phương Huyễn, Uý Oản tận tâm tận lực, từng chút từng chút trong triều bồi dưỡng thế lực Thái tử, cuối cùng lại đem thế lực này đó toàn bộ giao ra sau khi Phương Huyễn đăng cơ. . .

Quả thật tâm này cuối cùng khó phụ, huống chi cảm xúc thiếu niên.

Cúi đầu thở dài, bên tai truyền đến tiếng đập cửa: “Thái phó, Thái phó. . .”

Úy Oản tiêu sái cười, đứng lên đi đến trước cửa, chi nha một tiếng cửa điện mở rộng ra, hài tử đầu tóc ướt sũng, quần áo trên người mang chút vết nước, Thái phó nhanh chóng nhíu mày: “Làm sao lại ướt?”

Trác Nhạc bưng khay, ô cầm trong tay tựa vào bên cạnh cửa đá, lắc mình vào điện, nhìn nhìn khắp nơi, đi qua đem khay dặt lên ghế nhỏ, mới trả lời câu hỏi vừa rồi của sư phụ: “Có bung dù! Mưa bay vào làm ướt.”

Úy Oản nhìn mễ chúc (cháo gạo) trên khay, điểm tâm, trong lòng đều biết: “Ngươi là sợ ướt tảo thiện phải không?”

Trác Nhạc gục đầu xuống, hai tay không tự giác mân mê vặn vẹo mấy ngón tay, ngập ngừng nói: “Không phải. . .”

Thái phó nhìn bộ dáng ngượng ngùng của hài tử, cúi đầu cười, lôi kéo bàn tay đang vặn vẹo của hài tử, dắt hắn ngồi vào trên ghế nhỏ, lấy một đôi đũa đưa qua: “Hôm nay đưa thật sớm!”

Trác Nhạc “khì khì” cười: “Sư phụ không phải mới vừa dậy chứ? Qủa thật sớm chút, hôm nay ở ngự thiện phòng nghe được một tin đồn, ta nghĩ tới nói cho sư phụ nghe một chút!”

Úy Oản có chút buồn cười: hài tử chung quy vẫn là hài tử, đầu tiên nghe đồn không biết thật hay giả liền có thể làm cho hắn để bụng như thế! Không đành lòng làm mất hưng trí của hắn, thản nhiên hỏi: “Nghe đồn cái gì?”

Trác Nhạc ngồi xuống, cũng không nôn nóng nói chuyện, lấy khối điểm tâm bỏ vào miệng chậm rãi nhấm nuốt, cách một chốc mới mở miệng: “Ngày thường, người dạy ta đọc sách, dù sao cũng giảng cho ta vài phần tâm tư, trong cung nhiều người nhiều miệng, một chút việc nhỏ phía sau có thể ẩn tàng nhiều bí mật gian trá. Cho nên, ta thường chú ý lời nói của Lý công công bọn họ. . . người yên tâm, ta chỉ là nghe, sẽ không xen mồm!”

Úy Oản thở dài, đưa tay vỗ vỗ đầu Trác Nhạc: “Ngươi mới mười hai tuổi, ta liền dạy ngươi việc ngươi lừa ta gạt thật không nên, nhưng mà. . .”

Hài tử nhanh chóng đến gần: “Sư phụ, người đừng nói như thế, ta sau này vẫn ở trong cung, đời này cũng không chắc chắn có thể ra ngoài, hiểu nhiều một chút, ít nhất cũng có thể minh triết giữ thân (sáng suốt giữ mình)!”

Thái phó mỉm cười: “Ngươi đọc sách quả thật chăm chỉ, thế nhưng trong thời gian hai tháng, dùng thành ngữ thật thuần thục, vi sư thật cao hứng! Ngươi còn chưa nói cho ta biết chuyện tin đồn đâu?”

Vẻ mặt Trác Nhạc chuyển sang ngưng trọng, mắt to dẫn theo vài phần nghi hoặc: “Sư phụ, nghe Lý công công nói, Thái Cực điện đã chết một thái giám quản sự, dường như dường như. . .”

Úy Oản cảm thấy ẩn ẩn dâng lên một ý niệm không tốt trong đầu: “Dường như cái gì?”

Hài tử có chút chần chừ: “Nghe Lý công công nói, vị thái giám đã chết kia dường như. . . là hai năm trước từ Tiêu Trúc các điều qua. . .  Sư phụ, người trước kia có phải ở tại Tiêu Trúc các không?”

Thái phó giật mình ngây dại, sắc mặt nháy mắt trắng bệt như tờ giấy, thanh âm có chút run rẩy: “Tiêu. . .  Trúc các. . . Liên. . . Vinh . . .”

Trác Nhạc gật đầu: “Nghe Lý công công nói, là kêu Liên cái gì đó. . . Sư phụ, người xảy ra chuyện gì?”

Úy Oản phục hồi lại tinh thần, ngực hơi phập phồng, miễn cưỡng áp chế cảm xúc, cười cười: “Không có việc gì, có lẽ là người quen biết!”

Hài tử nhăn mày, mi gian tinh tế toát ra ảo não sâu sắc: sư phụ nhất định biết người nọ, thực không nên nói cho sư phụ. . . cẩn cẩn dực dực gọi: “Sư phụ, người nọ. . .”

Thái phó khoát tay áo: “Có biết vì sao mà chết?”

Trác Nhạc nghĩ nghĩ, hồi đáp: “Nghe nói là dung túng người tụ tập đánh bạc, bại hoại không khí trong cung! Lý công công còn cảnh cáo người trong ngự thiện phòng, ngàn vạn lần không thể đánh bạc trong cung!”

Úy Oản ngẩn ngơ, khóa miệng chậm rãi gợi lên một mạt cười lạnh, lẩm bẩm nói : “Tụ tập đánh bạc sao? Phụ thân hắn vì tiền đánh bạc đưa hắn vào trong cung, hắn lại tụ tập đánh bạc. . .” Lời này nói ra rất nhẹ, Trác Nhạc nghe không rõ, hỏi lại: “Sư phụ, người nói cái gì?”

Thái phó ngẩng đầu nhìn mặt tiểu hài tử phía trước, tóc vẫn còn ẩm ướt, vài sợi tóc rủ xuống, dán lại trên mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn bị mưa xối qua càng hiện lên vẻ tiên diễm, mi dài khẽ lay động, mắt to tròn thanh trong sáng ngời. . . Trước mắt bỗng nhiên hiện một ảo ảnh, dường như thấy được huyết sắc tràn ngập . . . Trong lòng rùng mình, thần sắc đột nhiên nghiêm khắc, trầm giọng nói: “Tiểu Nhạc, ngươi nhất định phải nhớ kỹ lời sư phụ nói, ngàn vạn lần không thể để cho người khác phát hiện quan hệ của ta và ngươi! Nếu có người thứ ba biết, sư phụ liền trục xuất ngươi khỏi sư môn!”

Hài tử hoảng sợ, chưa từng thấy qua bộ dáng nghiêm nghị lời lẽ sắc bén như vậy của sư phụ, vội vàng từ trên ghế nhỏ đúng dậy, hai gối qùy xuống đất: “Sư phụ, ta nhất định nhớ kỹ lời người nói! Người đừng trục xuất ta. . . Ô. . .” Nghẹn ngào ra tiếng. Hắn mặc dù không rõ sư phụ vì cái gì bỗng dưng nói những lời này, nhưng cũng hiểu được lấy tính tình sư phụ, nhất định sẽ không vô cớ đe dọa!

Úy Oản kéo Trác Nhạc, ý bảo hắn ngồi đối diện, chậm rãi nói: “Ngươi chỉ cần nghe lời ta nói, vi sư tự nhiên sẽ không trục xuất ngươi. . .” Thanh âm dần dần trầm thấp: “Một ngày nào đó, ngươi sẽ minh bạch!”

Con mắt Trác Nhạc hồng hồng, nhìn khuôn mặt tuấn tú của sư phụ, liều mạng gật đầu.

Dương liễu đôi yên, liêm mạc vô trọng sổ.

(Dương liễu mông lung như khói

Trướng rèm lớp lớp không đếm nổi.

Điệp luyến hoa – Âu Dương Tu)

Độc lập tiểu đình phong mãn tụ, vô biên ti vũ tế như sầu (Đình nhỏ lẻ loi gió đầy tay áo, mưa phùn dày đặc khôn xiết buồn thương). Uý Oản đứng trong đình giữa hồ, nhìn hồ nước mờ mờ mịt mịt, đánh mất gợn sóng lăn tăn lóa mắt ngày xưa, chỉ có cành hoa yếu ớt hữu khí vô lực vươn ra. Xa xa dương rủ phất phơ, hơi nước dày đặc, hiện lên một mảnh thê lương.

Phan Hải xa xa nhìn Thái phó đứng ở trong đình, thắt lưng thẳng tấp, bạch y như tuyết, hơi lộ ra sườn mặt như ngọc mới thành, mưa gió lất phất, một góc tay áo đã ẩm ướt, mềm mại rủ xuống, Thái phó ngưng mắt nhìn về phía xa, vẫn chưa phát giác.

Phan Hải vào đình, đem ô giao cho tiểu thái giám theo hầu, phân phó hắn ra khỏi đình, chính mình đi đến bên cạnh Uý Oản, thi lễ nói: “Thái phó!”

Úy Oản chậm rãi xoay người lại, khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt mang theo vài phần rét buốt, ngữ khí đều đều: “Phan Hải, ngươi là lão nhân trong cung, việc hôm qua nhất định hiểu rõ!”

Lão thái giám trong lòng lộp bộp, nhất thời hiểu được nguyên nhân Uý Oản tìm hắn. Hôm nay hoàng đế vào triều, hắn vẫn chưa đi theo, nhưng từ đêm qua mới điều Lưu Trụ đến Thái Cực cung, Lưu Trụ kia vốn là tổng quản thái giám Đông cung, thời điểm Phương Huyễn vẫn còn là Thái tử, liền hầu hạ Phương Huyễn, chính là tâm phúc của hoàng đế.

Phan Hải vẫn còn nhớ việc đêm qua, hắn nửa đêm trộm đi đến chỗ Liên Vinh, nhìn thấy Liên Phúc ở trong phòng Liên Vinh đào hố, trong lòng chua xót không biết tư vị gì, giúp Liên Phúc đem xác Liên Vinh chôn ở trong phòng, lấp đất bằng phẳng, sau đó hai lão thái giám nước mắt như mưa.

Đang ngơ ngác ngồi, chợt nghe bên ngoài có người bẩm báo, chỉ nói Vĩnh Yên cung Thái phó có việc thỉnh giáo tổng quản công công, phiền công công đến đình giữa Cẩm hồ xem thử. Phan Hải cảm thấy không yên: chẳng lẽ Thái phó đã biết chuyện Liên Vinh? Một đường chạy theo tiểu thái giám thông truyền đến đây.

Câu hỏi của Úy Oản giết chết tâm sự của Phan Hải, lòng ngực đảo lộn quấy nhiểu đến khó chịu, nghĩ đến vẻ ngoài thanh tú của người trẻ tuổi kia, tính tình luôn trầm mặc, hai mắt ôn hòa sáng ngời, chỉ một buổi tối liển vĩnh viễn chôn trong bùn đất, không bao giờ có thể gặp lại nữa . . . hơi nước nơi chóp mũi như ngưng tụ dâng lên, lão thái giám cảm thấy có chút hô hấp không nổi.

Ánh mắt Thái phó không còn độ ấm, gắt gao nhìn chằm chằm Phan Hải. Nhưng thấy lão thái giám tóc xám trắng, hai tay buông thỏng run nhè nhẹ, mũi mấp máy thở, khuôn mặt mang vài phần sầu khổ, nếp nhăn trên mặt nổi lên thật nhiều, thời tiết lạnh lẽo thế này, thái dương lại có từng giọt từng giọt mồ hôi xuất hiện. Cảm thấy mềm nhũn, ngữ điệu bình thản vài phần: “Hậu sự Liên Vinh xử lý như thế nào?”

Phan Hải không dám giấu diếm: “Đêm qua nô tài cùng Liên Phúc đem hắn chôn trong phòng chính hắn!”

Úy Oản gật đầu, trong mắt hiện lên một tia đau đớn, lại nói: “Hắn vì sao mà chết, trong lòng ta cũng biết vài phần! Phan công công, sau khi bệ hạ bãi triều, ngươi đi bẩm báo một tiếng, nói Uý Oản lấy thân phận Thái phó, thỉnh bệ hạ tới Vĩnh Yên cung một chuyến!” Suy nghĩ một chút, thở dài: “Thôi thôi thôi, ngươi chỉ cần lặng lẽ nói cho một mình bệ hạ là được!”

Lão thái giám vội vàng không ngừng gật đầu hành lễ: “Nô tài hiểu rõ! Thái phó. . .”

Úy Oản quay người lại nhìn mặt hồ mênh mông: “Sao vậy?”

Phan Hải châm từ chước câu (cẩn thận chọn từ chọn câu): “Thái phó cần bảo trọng nhiều hơn, hài tử Liên Vinh này bạc mệnh, thật đáng tiếc! Nhưng quan trọng là Thái phó cần chú ý bản thân nhiều hơn, không nên hao tổn tinh thần quá mức!”

Thái phó lẳng lặng nhìn trởi nước giao nhau, khóe miệng hiện lên một mạt trăng rằm giống như trào phúng: “Hao tổn tinh thần sao? Không phải vì hắn, ta có thể vì ai hao tổn tinh thần a!”

Lão thái giám chấn động, nhìn thân ảnh thon gầy yếu ớt của Thái phó nghênh phong mà đứng, phảng phất trong một cái chớp mắt, người tái nhợt này liền hóa thành một làn khói nhẹ, biến mất trong cơn mưa phùn liên miên không dứt.

Hỡi các mĩ nhân, mĩ nam, tỏ tình cùng bạn đi nào, ^.^~ Hãy nhớ bạn cũng yêu mọi người nhiều lắm

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s