Lưu thệ

LT – Chương 5


5

 

Bên trong trường tiểu học này trên cơ bản đều là con em cán bộ bộ đội, đột nhiên xuất hiện một Tưởng Ái Quân, giống như một con gà đất con dám xâm nhập vào giữa một đám phượng hoàng con kiêu ngạo, một đám hư hỏng thường coi Ái Quân như bia ngắm, trong đó có một đứa học năm thứ tư gọi Từ Viên Triêu, là cầm trịch của đám loắt nhoắt kia. Nó thấp thấp lè tè, nhưng đặc biệt rắn chắc, cha nó là tham mưu trưởng quân khu.

 

Ngày đầu tiên nhìn thấy Ái Quân lúc, liền hắt hàm, nói với đứa nhỏ bên người: “Kia là con dế nhũi con trà trộn vào trường chúng ta?”

 

Một bên lập tức có giọng the thé của đứa khác phụ họa: “Phải, nghe nói nó họ Tưởng.”

 

Từ Viên Triêu quay đầu nhỏ giọng thương lượng một chút với đám kia, lập tức, cả đám hô to: “Một, hai, ba, đánh tên Tưởng! Một, hai, ba, đánh tên Tưởng!”

 

Giải Phóng lập tức nhảy dựng lên, muốn xông tới, bị Ái Quân giữ chặt lôi đến sân trường.

 

Ngày hôm sau, Giải Phóng phát hiện thái dương Ái Quân có vết xước trên da, thoa thuốc đỏ, Giải Phóng hỏi thế nào, Ái Quân ấp a ấp úng không chịu nói.

 

Giải Phóng lộp bộp đập đầu nó, lớn tiếng hỏi: “Nói hay không?”

 

Ái Quân nói: “Tại cục đá thôi.”

 

Giải Phóng tức điên lên, “Chúng dám ném đá cậu?”

 

Ái Quân nói: “Đứng đi đánh nhau với bọn họ.”

 

Giải Phóng nói: “Vì sao đánh? Ta là binh văn Giải Phóng!”

 

Xế chiều hôm đó tan học, Giải Phóng liền chặn bọn Từ Viên Triêu ở một đầu hẻm nhỏ bên ngoài trường học.

 

Đám trẻ kia cười to nói: “Họ Tưởng tới, mang theo cả viện binh.”

 

Giải Phóng chống nạnh nói: “Chúng mày nói lại lần nữa, mở mắt nhìn cho rõ.”

 

Từ Viên Triêu nói: “Ôi sợ chết mất, vậy bọn tạo không nói, hát được không? Chuẩn bị, lên!”

 

Bọn nhỏ chỉnh lại giọng cất tiếng hát: “Đánh tên Tưởng, đánh tên Tưởng, thích quá đi, thích quá đi, đánh lại đánh tên Tưởng đánh đánh đánh tên Tưởng, thích quá đi, thích quá đi!”

 

Giải Phóng đột nhiên vọt tới tựa như con báo con, tức khắc đẩy Từ Viên Triêu ngã vập xuống đất, cưỡi trên bụng nó, nắm tay nhỏ đổ ập xuống, vừa vội lại mạnh mẽ. Đứa nhỏ một bên bị hành động của nó dọa sợ choáng váng, lâu sau mới bừng tỉnh, nhào tới hỗ trợ.

 

Ái Quân nhìn luc nhỏ kia đều vây quanh Giải Phóng thượng cẳng chân hạ cẳng tay, cũng xông tới.

 

Vóc người nó nhỏ, thân thể linh hoạt, chui vào từ giữa hai chân bọn họ, nhào đến trên người Giải Phóng, đỡ đấm cho nó.

 

Mấy đứa bé đánh nhau lộn xộn thành một đống, Giải Phóng cũng bị đánh không ít, nhưng lại thành công chế ngự Từ Viên Triêu.

 

Từ Viên Triêu bị đánh đến không còn sức đánh trả, bắt đầu khóc lớn tiếng rất mất mặt.

 

Bọn nhỏ vừa tan học cũng vây xem xung quanh, hưng phấn đến hô hào cổ vũ, sinh động giống như một đám khỉ con rối loạn.

 

Giải Phóng quát: “Mau xin khoan hồng! Mau xin khoan hồng!”

 

Từ Viên Triêu vừa khóc vừa nói: “Không… Không đâu!” Nắm tay nhỏ của Giải Phóng hạ về phía cái mũi. Máu liền tuôn ồ ạt.

 

Bọn nhỏ thấy máu, đều có chút rụt rè, Giải Phóng lớn tiếng hỏi: “Có phục hay không?”

 

Từ Viên Triêu nói: “Phục… Phục.” Nói xong lại òa khóc.

 

Những đứa trẻ nhìn thủ lĩnh mình bị tên loắt choắt năm nhất đánh ngã còn đòi tha, đều ngẩn ở một bên.

 

Giải Phóng xoay người đứng lên, thuận thế lại đá một cái vào mông Từ Viên Triêu đang lẩn trốn đang lẩn sang một bên.

 

Trên mặt Giải Phóng cũng bị thương, một con mắt sưng lên đến, giữa hàm răng cũng rịn ra máu.

 

Nó hừ một tiếng nhỏ một ngụm máu lẫn nước bọt, nói: “Nghe đây, tao là Úc Giải Phóng ban một hai, đây là bạn thân tao Tưởng Ái Quân, được tao bảo vệ! Không ai được phép ăn hiếp nó!”

 

Ái Quân cũng mặt mũi bầm dập, bị Giải Phóng kéo bả vai, Giải Phóng giật ống tay áo thay nó lau đi vết máu trên mũi. Ái Quân nở nụ cười, trong mắt hình nòng nọc ánh lên vui vẻ cùng thỏa mãn, sáng long lanh, rơi vào những vì sao.

 

Giải Phóng nhìn, vui mừng dùng thái dương cụm trán nó.

 

Ngày hôm sau, Ái Quân phát hiện trên gương mặt Giải Phóng mơ hồ in dấu tay.

 

Ái Quân sờ cái kia một cái, hỏi: “Cha cậu đánh cậu à?”

 

Giải Phóng không hề lo lắng nói: “Chỉ vung tay một cái.”

 

Ái Quân dùng ngón tay vẽ theo hình trên mặt Giải Phóng: “Cha cậu tay thật to. Nhất định rất đau.” Nói rồi khum khum môi thổi hơi trên mặt Giải Phóng, một bên nói: “Nói không đau liền không đau.”

 

Giải Phóng toét miệng cười nói: “Quả thật không đau, thật linh! Ái Quân, mẹ cậu có đánh cậu không?”

 

Ái Quân cười híp mắt lắc đầu: “Không.”

 

Ái Quân mất cha khi còn nhỏ, mẹ thương hắn tận đáy lòng, đừng nói đánh, nói nặng lời cũng không nỡ.

 

Giải Phóng nói: “Mẹ cậu thật tốt!”

 

Ái Quân nói: “Vậy cho cậu làm con trai mẹ tôi đó.”

 

Giải Phóng nói: “Vậy thì tôi là anh cậu, gọi anh mau!”

 

“Anh!” Ái Quân gọi giòn tan.

 

“Gọi lần nữa.”

 

“Anh!”

 

Giải Phóng kéo tay Ái Quân chạy như bay, miệng cất lên vài tiếng vui mừng không rõ nghĩa.

 

Ái Quân khó khăn theo sát nó, liền lớn tiếng gọi: “Anh, anh chậm một chút, chậm một chút.”

 

Sau khi tan học, Giải Phóng nói: “Ái Quân, buổi tối chờ anh ở đầu hẻm, anh dẫn đi xem phim.”

 

“Vâng!” Ái Quân nói: “Phim gì?”

 

Giải Phóng nhỏ giọng nói: nói: “Phim nước ngoài.”

 

“Ô ồ, ồ ồ ồ…”

 

Giải Phóng lại cười lại cười: “Ồ… cái gì chứ, đồ ngốc.”

 

Những năm tháng đó, dân chúng phổ thông chỉ có thể xem phim Liên Xô, nhưng trong đại viện quân đội, lại thường thường xem phim khác, bình thường cũng không cho trẻ con vào, thế nhưng Giải Phóng lanh lợi giống như khỉ con, trơn bóng giống như con lươn nhỏ, ban đêm, Giải Phóng mang theo Ái Quân thừa dịp binh sĩ giữ cửa không để ý, liền chạy vào lễ đường. Thuần thục rẽ qua rẽ lại trong một màu đen kịt, trốn ở hàng cuối cùng, quỳ trên chỗ ngồi, chỉ để lộ ra hai cái đầu nhỏ trên ghế dựa.

 

Từ trong lỗ nhỏ máy chiếu phim bắn ra cột sáng chiếu qua đầu, khảm lên vách tường cái đầu lông xù, hai đứa bé ngừng thở, con mắt chớp cũng không dám chớp nhìn màn vải, quang ảnh xen lẫn thăng trầm của ngoại quốc, nội dung cốt truyện bọn nó cũng không rõ, phim thậm chí không dịch, một vị chuyên gia trong đại viện dùng loa nhỏ thuyết minh qua cảnh phim.

 

Tiếp đến sau đó, bên trên màn bạc xuất hiện một đôi ăn vận lễ phục, chuyên gia giải thích: “Kia là người ngoại quốc cử hành hôn lễ, người mặc áo đen là cha xứ. Phía dưới, hai người sẽ trao nhẫn. Đồng thời nói: Yes, I do. Chính là con nguyện ý.”

 

Hai người nắm tay đối phương, đeo chiếc nhẫn lên.

 

Ái Quân thì thầm: “Anh, chiếc nhẫn giống đích châm* sao?” (đích châm là một loại dụng cụ như chiếc nhẫn, đeo vào để bảo vệ ngón tay khi làm việc. Tham khảo https://zh.wikipedia.org/wiki/%E9%A0%82%E9%87%9D)

 

Đứa nhỏ kia cũng nhỏ giọng nói: “Đồ đần, sao lại giống. Đích châm đeo để làm việc, chiếc nhẫn để đeo cho đẹp mắt.”

 

“Vì sao kết hôn phải đeo nhẫn?”

 

“Cái này anh cũng không biết, chắc là nói bọn họ muốn chung sống với nhau cả đời, bọn họ còn nói ‘yêu bụng.’*”

 

“Cái đó nghĩa là gì?”

 

“Thì là người nước ngoài nó con đồng ý đó.”

 

“Ồ, em hiểu rồi.”

 

(Yêu bụng (爱肚 /ài dǔ/) đọc gần giống với “I do” trong tiếng Anh. Đây là lời thề mà các cặp đôi nói với nhau trong hôn lễ. Trong tiếng Việt là: Con nguyện ý. Tham khảo thêm: http://www.weddedyourway.com/traditional-i-do-vows.html)

Lưu thệ

LT – Chương 4


4

 

Ái Quân cùng Giải Phóng học cùng trường. Trường học kia có cái tên gọi rất văn nhã Tư Viễn.

 

Nguyên bản, đây là chỗ lập nên chỉ dành riêng cho con em cán bộ bộ đội, Ái Quân không thể vào. Giải Phóng quấn lấy mẹ, đòi nghĩ biện pháp, mẹ cũng muốn bên người Giải Phóng có bạn bè chơi, liền tự mình đi một chuyến đến trường học, gặp hiệu trưởng một hồi làm xong chuyện.

 

Giải Phóng cùng Ái Quân tay cầm tay đi vào cổng trường. Lưng Giải Phóng đeo một cái túi sách màu vàng quân dụng, cái kia của Ái Quân lại là mẹ mới cắt vải xanh may cho, một góc túi sách còn thêu một con chim bồ câu trắng nhỏ.

 

Giải Phóng kéo Ái Quân vào phòng học, chuyện đương nhiên là hai người ngồi cùng bàn.

 

Ngày đầu đến trường, trong lòng đứa nhỏ hưng phấn mới lạ không thôi, ưỡn lưng đến thẳng tắp như tấm thép, sợ thầy cô không nhìn thấy mình.

 

Ngồi hồi lâu, khỉ nhỏ Giải Phóng hiếu động bắt đầu không kiên nhẫn được nữa, đổ sụp lưng, hai cái chân đạp ở trên chân ghế bạn học hàng phía trước.

 

Ngồi hàng phía trước chính là Trần Đại Quân, thỉnh thoảng quay đầu bĩu môi với Giải Phóng.

 

Thầy giáo kêu lấy ra bút chì viết chữ, Giải Phóng mở hộp bút, lấy ra bút, két một tiếng đậy lại nắp, viết không được hai chữ, lại mở hộp bút ra, lấy ra cục tẩy, két một tiếng đậy lại nắp, hì hục tẩy một trận, lại mở hộp bút bỏ cục tẩy vào, lại bộp một tiếng khép nắp lại, động tác liên tiếp như vậy, làm cho người ta hoa mắt, Ái Quân đưa con mắt nòng nọc lặng lẽ nhìn đến trợn mắt há hốc mồm.

 

Giải Phóng phát hiện, hộp bút Ái Quân lại là một cái hộp giấy nhỏ hình chữ nhật, giống như vỏ hộp cái gì đó, bên ngoài vuông vức dán một tầng giấy trắng, trong lòng Giải Phóng nho nhỏ không biết làm sao có chút đau, xoay tròng mắt nhỏ giọng nói: “Ái Quân Ái Quân, tôi thích hộp bút chì của cậu, chúng mình đổi đi.”

 

Ái Quân lắc đầu như trống bỏi: “Của cậu là đồ mới, cái của tôi lại chỉ làm bằng giấy, không muốn đổi.”

 

Giải Phóng nói: “Tôi thích cái kia của cậu cơ, vì mở ra đóng vào không gây tiếng động. Thầy giáo đều nhìn tôi mấy lần rồi, giống như chuẩn bị phê bình. Đi, Ái Quân, đổi đi mà.”

 

Ái Quân: “Ừm, vậy được.”

 

Thế là Giải Phóng bắt đầu, lạch cạch lấy tất cả đồ vật bên trong hộp bút để trên mặt bàn, tay chân lanh lẹ lại xếp vào hộp.

 

Động tĩnh phen này, rốt cục khiến cô giáo không thể nhịn được nữa.

 

Ngày đầu đi học, Giải Phóng đã bị phê bình, nó phải ở lại sau khi tan học, Ái Quân cũng không chịu đi về nhà, đứng bên ngoài phòng làm việc giáo viên đầu hành lang cùng Giải Phóng.

 

Hai đứa trẻ đứng đến buồn bực ngán ngẩm, lại dựa trán trên tường, ánh mắt chán nản.

 

Ái Quân nói: “Con kiến.”

 

Giải Phóng cũng kinh ngạc nói: “Con kiến con kiến.”

 

Hai con kiến một trước một sau, chậm rãi bò dọc theo tường.

 

Giải Phóng duỗi ngón tay, đỡ thành một chiếc cầu hình vòm, để con kiến chui qua ở phía dưới.

 

Ái Quân bắt chước nó, cũng đưa ngón tay song song dựng cầu hình vòm.

 

Ái Quân nói: “Kiến Giải Phóng.” Chỉ một con khác nhỏ hơn một chút: “Kiến Ái Quân.”

 

Giải Phóng nói: “Không đúng không đúng. Cậu biết không, trong lũ kiến kiến lính kích cỡ nhỏ là lợi hại nhất. Nó có thể bảo vệ các con kiến khác.” Chỉ con nhỏ hơn: “Đây mới là kiến lính Giải Phóng. Tôi bảo vệ cậu Ái Quân.”

 

Cô giáo đi ra, Giải Phóng im bặt, mắt mở to tròn nhìn cô giáo trẻ tuổi đầu tết hai bím tóc.

 

Ái Quân khéo léo tiến lên đón: “Thưa cô, chúng con biết lỗi ạ.”

 

Cô giáo sờ sờ đầu Ái Quân, lại sờ sờ đầu Giải Phóng: “Được rồi, cho hai con một cơ hội. Chỉ là, cô muốn hai con ngày mai ngồi tách nhau ra.”

 

Giải Phóng vội vàng: “Đừng mà, cô ơi. Con muốn ngồi cùng Tưởng Ái Quân, con hứa sẽ không làm loạn nữa.”

 

Cô giáo ngẫm lại, gật đầu đồng ý. Lại nâng một lọn tinh tế kia sau đầu Ái Quân, “Tưởng Ái Quân, học sinh tiểu học xã hội mới không thể giữ cái này, con về bảo mẹ cắt cho đi.”

 

Ái Quân nói: “Dạ.”

 

Sau khi cô giáo đi, Giải Phóng nói: “Ái Quân, để tôi cắt cho. Tôi muốn lấy tóc cậu làm bút lông, làm hai cái, cậu muốn cái, tôi một cái.”

 

Ái Quân sảng khoái đồng ý.

 

Giải Phóng hỏi mượn cô giáo cây kéo, cạch cạch một tiếng, lấy lọn tóc vừa cắt kia, kẹp bên trong sách giáo khoa ngữ văn.

 

Sau đó nó cũng quên luôn chuyện này, càng không đem tóc đi làm bút lông.

 

Thế nhưng mẹ Giải Phóng là người hữu tâm, tất cả sách vở đứa nhỏ đã dùng qua đều thu lại chỉnh tề.

 

Chờ đến khi Giải Phóng nhìn thấy lại lọn tóc này trong lúc vô tình, nó đã là thiếu niên mười bảy.

 

Những nó cũng không ngờ, lọn tóc này của Ái Quân, nó giữ một lần, lại giữ hơn nửa đời người.

Lưu thệ

LT – Chương 3


3

 

Phía sau đại viện quân đội là một cái hẻm rất hẹp, nguyên danh gọi hẻm Dương Tràng, thế nhưng dân chúng đều quen gọi hẻm Tam Vị.

 

Phía ngoài cùng hẻm là một cửa hàng nhỏ nhổ lông đầu heo, trước cửa là một cái bếp lò thật to đen nhánh, bên trong nồi sắt to lớn đun dầu Mã Lộ nóng hổi.

 

Đầu heo đen sì bỏ vào, xách ra liền thành đen kịt, cạo ra nửa lớp dầu Mã Lộ đã ngưng lại, tầng lông màu đen kia cũng rơi mất, lộ ra da thịt trắng bóc đến, cái mùi vị kia không cần phải nói chắc chắn là gay mũi khó ngửi cực kỳ. Đi thêm một chút, có cái nhà vệ sinh công cộng, lại đi thêm một chút chính là nhà máy nước tương của mẹ Ái Quân. Trong không khí lại mang tới nồng đậm hương vị ướt mặn.

 

Hẻm Tam Vị cứ như vậy mở ra.

 

Hẻm hẹp lại cực nhỏ cực dài, cực sâu, đi thẳng vào bên trong, mới là mấy hộ gia đình.

 

Giải Phóng chạy như bay dọc theo hẻm Tam Vị, chạy đến trước cửa đại tạp viện (nhà có nhiều hộ chung sống), hai tay bưng thành cái loa hô vào bên trong: “Tưởng Ái Quân, đi chơi đi, Tưởng Ái Quân, đi chơi đi!”

 

“Ừ!” Bên trong lập tức liền có tiếng đáp, sau đó loẹt xà loẹt xoẹt tiếng bước chân, Ái Quân chạy ra.

 

Trong trí nhớ của Giải Phóng, Ái Quân nho nhỏ, luôn luôn mặc quần áo lớn đến kinh người, rõ ràng là của người lớn, quần áo mỏng như băng gạc, tay áo ngay ngắn xắn lên, được vá lại tỉ mỉ, ống quần cũng giống như vậy, nhưng thân eo lại không sửa, khiến Ái Quân nhìn như một cái con rối nhỏ trong túi vải.

 

Tóc Ái Quân cắt ngắn ngủi, ở sau ót lại giữ lại một nắm tóc dài mềm mảnh, đó là tóc máu (tóc của trẻ mới sơ sinh).

 

Giải Phóng nghe bà nội mình nói qua, đứa nhỏ tinh quý trong nhà mới có thể giữ loại tóc máu này.

 

Cũng phải, Ái Quân là đứa nhỏ duy nhất trong nhà.

 

“Giải Phóng, Giải Phóng.” Ái Quân thân thiết gọi.

 

Ngay cả mẹ Ái Quân cũng thấy kỳ quái, con trai mình từ nhỏ không thân thiết với lũ nhỏ cùng tuổi, ngay cả đứa nhỏ nhà họ hàng cũng không thể nói hai câu liền chạy tới, không hiểu sao lại hợp ý với đứa nhỏ khoẻ mạnh kháu khỉnh mới chỉ gặp mấy lần này. (Chống nó bác cứ thắc mắc)

 

Giải Phóng xoa sau đầu tinh tế của Ái Quân, nói: “Tôi dẫn cậu đi xem yêu quái khiêu vũ.”

 

Ái Quân giật mình nâng lông mày.

 

Ánh mắt của nó tại cánh mũi khuôn mặt kia đảo qua đảo lại, đến nơi khóe mắt, lại trừng lớn lên, nghiêng nghiêng nhíu nhíu, giống như hai con nòng nọc nhỏ, thú vị cực kỳ.

 

Giải Phóng vươn ngón trỏ, ấn khóe mắt của mình, lại nâng lên một cái, học bộ dáng kinh ngạc của Ái Quân cười nắc nẻ.

 

Cười xong nói: “Không lừa cậu. Thật sự phải xem. Đi.” Rồi kéo tay Ái Quân chạy tới đầu hẻm.

 

Quần áo Ái Quân lớn, giày trên chân cũng lớn, chốc chốc lại như bổ nhào xuống, chạy không nhanh.

 

Giải Phóng dứt khoát dừng lại, rút giày nó ra, lại xoay tay lột giầy của mình, dù sao cũng là mùa hè, chân trần giẫm trên mặt đất cũng mát hơn.

 

Hai đứa nhỏ chạy chậm một hàng, chạy vào một chỗ trường trung học.

 

Đó là trường học của Kháng Mỹ – con gái chiến hữu của cha Giải Phóng, là một chỗ dạy học trung học trước giải phóng cải biến thành, bảo lưu lấy hành lang kiểu dáng Châu Âu vẫn như cũ, râm mát thông gió.

 

Giải Phóng lôi kéo Ái Quân lặng lẽ đi đến dưới cửa sổ một gian phòng lớn, đạp cục gạch thử thăm dò.

 

Phòng vô cùng rộng lớn, phủ lên thảm màu xanh nhạt. Bốn phía có cột gỗ tường đối diện có tấm gương.

 

Mười mấy thiếu nam thiếu nữ tại nơi đây học khiêu vũ giao nghị, thiếu nữ dáng người vô cùng xinh đẹp, nhẹ nhàng xoay tròn, thân thể dài nhỏ phát dục bày ra các loại tư thái nhu mỹ, chờ đến lúc một nam một nữ dắt tay, biểu hiện trên mặt bọn nhỏ liền trở nên vô cùng vô cùng nghiêm túc.

 

Trong đó một thiếu nữ hơi lớn đập tay chan chát, kêu đồng bạn dừng: “Không nên không nên! Mấy cậu sao cứng như gậy vậy? Nhìn như hai cây côn buộc một chỗ, sao có thể thể hiện chúng ta là thanh thiếu niên xã hội mới tràn đầy phấn trấn sức mạnh cách mạng đây?”

 

Đám nữ sinh không vừa lòng kêu: “Vậy nhảy kiểu gì, làm mẫu thử đi.”

 

Thiếu nữ lớn hơn kia, chính là chị Kháng Mỹ của Giải Phóng.

 

Cô bé bước ra một bước, kéo tay của cậu bé thấp hơn nình nửa cái đầu một bên, ngóc đầu lên, lắc mông, bày tạo hình: “Như vậy…”.

 

Giải Phóng cùng Ái Quân dán mặt vào kính, hai cái mũi nhỏ ép tới bẹp dí, nhìn thấy động tác này của chị, Giải Phóng thực sự không nhịn được, cười lên ha hả, bị chị gái phát hiện quát to một tiếng, Giải Phóng lôi kéo Ái Quân cùng nhau ngã xuống bên trong bụi cỏ phía dưới, hai người cười đến ôm lấy nhau lăn qua lăn lại, giống như hai con cún con.

 

Giải Phóng nói: “Là yêu quái khiêu vũ đi, không lừa cậu chứ.”

 

Ái Quân đang cùng dùng sức lôi quần áo dài rộng của mình, khó khăn rút được cả tay chân ra, ngã bẹp tại trên cỏ lành lạnh, lẹt xẹt hai lần nói: “Anh Giải Phóng anh Giải Phóng, em cười đến đau cả bụng, xoa giúp em.”

 

Giải Phóng đưa tay tới, kéo vạt áo lên, vuốt vuốt nhẹ nhàng trên bụng nó. Sau đó kéo nó lên, học dáng vẻ các anh chị, kéo Ái Quân nhảy. Nhảy chưa được hai bước, hai người vấp chân một chỗ té rầm xuống.

 

Ròng rã một mùa hè, Giải Phóng và Ái Quân đều đính một chỗ, thời gian dần qua Giải Phóng không cùng chơi với đám loai choai khi trước nữa, chỉ làm bạn với một mình Ái Quân.

 

Hai người lên cây xuống sông, làm ná cao su, bắn bi, đập ảnh, thậm chí ban đêm chạy đến trong miếu đổ nát “xem ma”. Phơi đến đen như cục than.

 

Chờ mùa hè này đi qua, Giải Phóng lại cao vọt nửa cái đầu, Ái Quân cũng cao chút ít, con mắt giống như nòng nọc nhỏ cũng càng óng ánh, giống như lưu ly đen.

 

Hai đứa bé đều nên đi học.