Thái tử phi

TTP – Chương 1


☆, Chương 1: Ám sát

 

Năm Tuyên Vũ Đại Lương thứ bốn mươi.

 

Bên trong điện Sùng Nhân hoàn toàn yên tĩnh.

 

Cung nữ phụ trách trực đêm trong điện canh giữ vị trí của mình, yên lặng thực hiện bổn phận hạ nhân.

 

Cung nữ trong tẩm thất thì ngồi nghiêng trên bậc, mặt hướng cửa phòng trông coi, trên giường phía sau, thái tử điện hạ Đại Lương triều đang say ngủ.

 

Giờ Dần vừa qua, cung nữ bên trong điện Sùng Nhân liền bắt đầu bận túi bụi, nhóm cung nhân trực ban trong thủy phòng (phòng tắm), trà phòng cùng tiểu thiện phòng (phòng ăn nhỏ) cũng bắt đầu bận rộn. https://levancac.wordpress.com

 

Không bao lâu sau, trong tẩm thất liền truyền đến động tĩnh, chưởng sự cô cô đứng chờ ngoài cửa ra hiệu một cái, nhóm tiểu cung nữ bưng khay một bên lập tức nối đuôi nhau tiến vào.

 

Cung nữ trực đêm ngồi trên bậc giờ đã đứng bên giường, đang buộc màn lại, một bên khác có mấy cung nữ cúi đầu đứng yên lặng, chờ thái tử điện hạ rời đi thì trải giường chiếu.

 

Sau khi tiến vào tẩm thất, nhóm tiểu cung nữ chia hai hàng, hàng thứ nhất khay bưng trong tay là dụng cụ tẩy rửa, một người trong đó tiến lên một bước, cung kính đưa khay tới.

 

Thái tử điện hạ lúc này đã ngồi bên giường, đứng hai bên hầu hạ là một thiếp thân cung nữ, hầu hạ thái tử điện hạ tẩy rửa xong, liền có mấy tiểu cung nữ khác bưng khay chứa phục sức tiến lên. https://levancac.wordpress.com

 

Thái tử điện hạ đứng dậy, lập tức dang tay để cung nữ hầu hạ hắn mặc y phục. Động tác các cung nữ nhanh nhẹn, mà lại không phát ra một chút âm thanh. Sau khi một đoàn người nhanh chóng hầu hạ thái tử điện hạ tẩy rửa mặc y phục xong, cung nhân gian ngoài đã bày xong đồ ăn, đợi thái tử điện hạ dùng bữa.

 

Sau khi thái tử điện hạ rửa mặt, tinh thần tốt hơn một chút, liền vẫy lui cung nữ bên cạnh, đi thẳng ra ngoài tẩm thất. Cung nữ đứng tại cửa thấy thái tử điện hạ tới, lập tức giúp hắn vén rèm.

 

Thái tử điện hạ đi ra ngoại gian, sau khi dùng bữa, liền rời khỏi điện Sùng Nhân, tiến về Sùng Văn quán.

 

Chờ cho thái tử điện hạ rời đi, cung nữ bên trong điện Sùng Nhân lại bận rộn một trận, chẳng qua chúng cung nhân vô cùng có trật tự, động tác trong tay không ngừng, một mực ngậm miệng, hiển nhiên đã nhận qua quản giáo nghiêm khắc. https://levancac.wordpress.com

 

Quản sự cô cô dẫn cung nữ chỉnh lí lại điện Sùng Nhân một lần, sau khi xác định không có sơ sẩy, mới cho các cung nữ trực đêm tối qua về hạ phòng nghỉ ngơi, đổi một nhóm cung nữ khác đến túc trực.

 

Cung nữ trực đêm trở lại hạ phòng xong, rốt cục cũng có thể thở phào một hơi.

 

“Đông Mai tỷ tỷ, thái tử điện hạ thật nghiêm túc.” Một cung nữ lè lưỡi, nói với một cung nữ khác cùng phòng.

 

“Xuỵt! Không muốn sống nữa sao? Thái tử điện hạ sao có thể cho ngươi với ta nhận xét?” Đông Mai nghe xong, lập tức lạnh mặt, hung hăng trừng cung nữ kia một chút, đồng thời thấp giọng gắt một câu. https://levancac.wordpress.com

 

Cung nữ bị Đông Mai dọa, cứ thế im lặng không dám nói nữa…

 

Yến khách trong cung đêm đó, thái tử điện hạ từ Sùng Văn quán trở lại điện Sùng Nhân xong, lập tức thay y phục chuẩn bị dự yến.

 

Yến hội này là thánh nhân chuẩn bị cho nhị đệ đánh thắng trận khải hoàn.

 

Nhị đệ thái tử điện hạ được phong làm Huệ vương, do Kỳ Quý phi được thánh nhân vô cùng yêu chiều sinh ra. Lần này bởi vì biên cảnh bị phiên bang xâm phạm, cho nên Huệ vương lãnh binh xuất chinh, một đường đại thắng, không lâu trước đây vừa mới khải hoàn hồi triều. https://levancac.wordpress.com

 

Tin tức Huệ Vương đánh thắng trận lớn đối với hoàng hậu và thái tử điện hạ mà nói, cũng không phải chuyện tốt, dù sao tuổi Huệ Vương cũng xấp xỉ thái tử điện hạ, bây giờ tay cầm binh quyền, há không đối chọi với thái tử điện hạ?

 

Còn nữa, thánh nhân vô cùng yêu chiều Kỳ Quý phi cùng Huệ vương, nếu không phải từ trước Đại Lương triều đã có quy củ “Lập đích lập trưởng” (theo ý hiểu thì là lập thái tử thì ưu tiên đích tử – con vợ cả, rồi mới tới trưởng tử – con trai cả), thánh nhân cũng có vài phần ý tứ muốn lập Huệ Vương làm thái tử.

 

Tuy vị trí thái tử điện hạ bây giờ coi như bền vững, nhưng mắt thấy thánh nhân ngày một xa lánh hoàng hậu, tâm bị Kỳ Quý phi kéo qua, hoàng hậu cùng thái tử điện hạ vẫn hơi chút nóng lòng. https://levancac.wordpress.com

 

Lại vào ngay lúc này, nương gia hoàng hậu phạm tội, khiến cho thánh nhân giận dữ, càng làm nổi bật lên điểm tốt của Kỳ Quý phi cùng Huệ Vương.

 

Bởi vậy mà mấy ngày nay tâm tình thái tử điện hạ thật không tốt, đêm nay lại phải có mặt tại yến hội của Huệ Vương, làm hắn từ sớm đền giờ sắc mặt đều vô cùng nghiêm túc, khó trách dọa đến tiểu cung nữ hầu hạ ở điện Sùng Nhân…

 

Mặc kệ cảm xúc của thái tử điện hạ ra sao, cung yến buổi tối vẫn cử hành như thường lệ.

 

Trogn vãn tiệc chén quang giao thoa, thánh nhân vui mừng hớn hở ban thưởng cho Huệ Vương rất nhiều trân phẩm, thậm chí nói những lời như “không hổ là con ta” này, để nét mặt hoàng hậu ngồi bên cạnh hơi cứng lại. https://levancac.wordpress.com

 

Liền ngay cả thái tử điện hạ ngồi bên dưới nghe xong cũng có chút cảm giác khó chịu.

 

Chẳng qua thái tử điện hạ tất nhiên sẽ không để người nhìn ra tâm tình mình, hắn giơ ly rượu trong tay lên, mượn tư thế uống rượu, chặn lại ánh mắt trộm dò xét của đám người.

 

Trên yến hội tự nhiên có ca múa trợ hứng, nhạc kỹ dạy dỗ trong giáo phường dáng múa uyển chuyển, sau khi lập bộ kỹ biểu diễn xong trong viện, một tên vũ kỹ mặt che lụa mỏng, thân mang vũ y trường tụ (tay dài) nhẹ nhàng uyển chuyển bước ra.

 

Vũ kỹ nhẹ lắc lắc eo thon, khoát tay nhấc chân đều là phong tình. Nàng chậm rãi đi vào trong điện, theo tiếng tỳ bà, bắt đầu múa “Lục Yêu”.

 

Ánh mắt của mọi người trong điện đều bị nàng hấp dẫn, chỉ thấy vũ kỹ vung tay áo, theo tiếng nhạc càng múa càng nhanh, dáng múa nhẹ nhàng nhu mỹ, phảng phất nháy mắt sau liền sẽ như bươm bướm giương cánh, nhanh nhẹn bay đi. https://levancac.wordpress.com

 

Trong lúc mọi người ở đây đang lòng say thần mê, một tiếng trống đột ngột vang lên, đám người phảng phất như bừng tỉnh, nhìn lại hướng cửa đại điện. Lúc này có bốn tên vũ kỹ thân mặc vũ y màu đỏ, hai tay cầm đoản kiếm, theo tiếng trống có tiết tấu vừa múa vừa tiến vào trong điện.

 

Tên vũ kỹ lúc trước đang múa mềm mại kia, giẫm lên tiếng trống xoay tròn, tại một tiếng “đông!” cuối cùng, đột nhiên ngã xuống, tựa như con bướm rực rỡ trong cuồng phong sậu vũ, bị đánh rớt cánh ngã xuống đất.

 

Sau khi vũ kỹ trường tụ ngã xuống, nhóm vũ kỹ vũ y màu đỏ xoay tròn đoản kiếm, nhảy múa theo nhạc, khi mọi người không chú ý, một tên vũ kỹ trong đó dựa vào biến hóa của trận thế, đột nhiên tới gần thái tử điện hạ đang ngồi bên dưới.

 

Đoản kiếm trong tay vũ kỹ đột nhiên duỗi ra, nhân lúc mọi người bất ngờ không đề phòng, một đầu kiếm đã chạm vào lồng ngực thái tử điện hạ. https://levancac.wordpress.com

 

Đám người kinh hô, thánh nhân thất thố chợt đứng lên, trong miệng hét lớn: “Người đâu! Lôi cái tên lớn mật cuồng đồ này xuống cho trẫm! Thái y đâu?! Mau truyền thái y!”

 

Trước khi thái tử điện hạ hôn mê, ánh mắt đảo qua Kỳ Quý phi cùng Huệ Vương, chỉ thấy trong mắt hai người đều là một tia hạnh tai nhạc họa (cười trên nỗi đau của người khác), khóe miệng càng là ẩn chứa tươi cười đắc ý. . . .

 

******

 

Thái tử điện hạ cảm thấy đầu óc hỗn loạn, toàn thân cao thấp càng bủn rủn bất lực, ý thức hắn còn chút mơ hồ, trong lúc nhất thời không rõ được mình đang ở chỗ nào. https://levancac.wordpress.com

 

Thẳng đến lúc nhớ lại hết thảy trước khi hôn mê, hắn đột nhiên mở to mắt, lại thấy mình nằm trên giường điện Sùng Nhân.

 

“Người đâu. . .” Hắn khàn khàn mở miệng, thanh âm lại thấp như muỗi kêu.

 

May mà bên cạnh giường có cung nữ trông coi, một chút liền phát hiện động tĩnh của hắn, vội vàng nhào tới thấp giọng khóc nức nở nói: “Thái tử phi, người rốt cục tỉnh lại.”

 

Đầu óc thái tử điện hạ lúc đầu còn hơi hỗn độn, bởi vì tiếng xưng hô này phút chốc thanh tỉnh, hắn trừng to mắt, mở miệng hỏi: “Ngươi gọi ta là gì?” Vừa dứt lời, hắn chợt cảm thấy không đúng.

 

Vừa mới vừa tỉnh nên không có chú ý, hiện tại hắn mới phát hiện, giọng nói của mình sao lại thay đổi? https://levancac.wordpress.com

 

Cung nữ bên cạnh không nghe rõ câu hỏi của hắn, chỉ lau nước mắt nói: “Thái tử phi người tỉnh là tốt rồi, nô tỳ lập tức đi thông tri thái tử điện hạ.”

 

Thái tử điện hạ sững sờ, còn không kịp phản ứng cung nữ đã chạy đi, trong lòng hắn kinh nghi vạn phần, rõ ràng mình mới là thái tử điện hạ, cung nữ này lại muốn đi thông tri một cái thái tử điện hạ khác?

 

Chẳng lẽ… Thánh nhân đã lập Huệ Vương làm thái tử?

 

Nghĩ đến đây, thái tử điện hạ sầm mặt lại, còn đang suy tư đối sách, ngoài điện Sùng Nhân truyền đến một loạt tiếng ầm ỹ.

 

Thái tử điện hạ xanh mặt, trong lòng không khỏi có mấy phần cuồng nộ, xem ra Huệ Vương thật là không để mình vào mắt, dám ở bên ngoài tẩm điện của mình ồn ào trắng trợn.

 

Còn chưa xong, đột nhiên có một tên nam tử tuổi chừng hai mươi xông vào tẩm thất. https://levancac.wordpress.com

 

“Phàm Phàm, ngươi đã tỉnh!” Nam tử rõ ràng đã là người trưởng thành, quần áo trên người lại có chút lộn xộn, tóc cũng không vấn lên, dài rối tung sau lưng, trong mắt lóe ra ngây thơ, ngữ khí càng giống trẻ con.

 

Thái tử điện hạ khẽ giật mình, đang muốn quát tháo ra miệng, đã thấy mấy tên cung nữ phía sau vén rèm đi vào, tiến đến bên người tên nam tử kia nhẹ giọng dỗ dành, “Thái tử điện hạ ngài đừng nóng vội, Thái tử phi vừa tỉnh lại, chắc hẳn còn rất yếu, ngài đừng quấy nhiễu Thái tử phi.”

 

Thái tử điện hạ?! Nam tử trước mắt động tác cùng ngữ khí đều giống như đứa ngốc này là thái tử điện hạ?! https://levancac.wordpress.com

 

Thái tử điện hạ Đại Lương triều mắt tối sầm lại, trong lòng oán trách thánh nhân sâu hơn. Phụ hoàng ngài tình nguyện lập một đứa ngốc, cũng không muốn nhi thần thái tử này sao. . .

 

Không đúng! Kỳ Quý phi cùng Huệ Vương sao có thể để thánh nhân lập đứa ngốc làm thái tử?

 

Thái tử điện hạ bỗng nhiên tỉnh táo lại, bình tĩnh đánh giá lại hết thảy trước mắt.

 

Chỉ là càng dò xét lại càng kinh hãi.

 

Lúc hắn vừa mới vừa thanh tỉnh, không chú ý bài trí trong điện, chỉ thấy tương tự điện Sùng Nhân, liền cho là mình ở điện Sùng Nhân. Thế nhưng giờ phút này quan sát tỉ mỉ mới biết, nơi này căn bản không phải điện Sùng Nhân.

 

Mà bài trí trong điện lại có rất nhiều vật cũ tiền triều, tiền triều Đại Lương là Đại Chu, vị Hoàng đế cuối cùng của Đại Chu lúc trước, là chết trong tay Hoàng đế khai quốc Đại Lương triều, có thể nói Đại Chu bị Đại Lương tiêu diệt. https://levancac.wordpress.com

 

Coi như Đại Lương triều tiếp tục sử dụng rất nhiều cựu lệ Đại Chu, thế nhưng trong hoàng cung Đại Lương, lại hiếm thấy vật phẩm Đại Chu triều, tựa hồ là vì Hoàng đế khai quốc Đại Lương khóa tất cả văn vật Đại Chu trong cung vào tư kho.

 

Thái tử điện hạ không biết dụng ý lão tổ tông, chỉ có thể suy đoán lão tổ tông đang “mắt không thấy tâm không phiền” ?

 

Cho nên giờ phút này thấy vật phẩm Đại Chu, khiến trong lòng thái tử điện hạ đại chấn.

 

Ngay lúc chúng cung nữ đang vội vàng trấn an tên thái tử điện hạ giống như trẻ con kia, ngoài cung truyền đến một tiếng thông bẩm, “Hoàng hậu giá lâm ──” https://levancac.wordpress.com

 

Thái tử điện hạ Đại Lương triều cảm thấy run lên, trông mong nhìn qua cửa phòng ngủ, chỉ thấy hoàng hậu đi tới tư dung tú mỹ, dáng vẻ đoan trang, khí chất cao quý, khiến người ta không khỏi sinh lòng cảm phục.

 

Hoàng hậu ung dung lộng lẫy cũng được, khí chất cao quý đến đâu cũng được, nhưng lại không có quan hệ với thái tử điện hạ Đại Lương triều.

 

Hắn nhìn hoàng hậu từng bước đi về hắn, trong lòng tràn đầy tuyệt vọng. Vị hoàng hậu này là ai? Mẫu hậu hắn đâu?

 

Thái tử điện hạ không phải hắn, hoàng hậu cũng không phải mẫu hậu hắn, hắn đến cùng ở đâu? Nơi này vẫn là Đại Lương hắn biết rõ sao?

 

Ngay lúc lòng thái tử điện hạ tràn đầy tuyệt vọng, hoàng hậu mở miệng khẽ gọi đứa ngốc đần độn bên cạnh, đồng thời vẫy tay với y, “Thuần nhi, tới bên người mẫu hậu.”

 

Nam tử bị gọi là “Thuần nhi” lập tức bổ nhào đến bên cạnh hoàng hậu, dán lấy hoàng hậu không muốn xa rời. https://levancac.wordpress.com

 

Mà thái tử điện hạ cũng bị một tiếng “Thuần nhi” trong miệng hoàng hậu làm cho kinh ngạc.

 

Theo hắn biết, thái tử tục danh là “Thuần” cũng không nhiều, thế nhưng Đại Chu triều hoàn toàn có một thái tử tục danh là “Thuần “, hơn nữa còn là một tên thái tử ngu dại…

https://levancac.wordpress.com

____________

https://levancac.wordpress.com

Tịch: Ờm, ai đọc truyện bạn Tịch quen thì sẽ thấy bạn để công là “y” còn thụ là “hắn”. Hơi ngược. Để thế kia bạn không quen nên mọi người chịu khó tí nhá.

Lưu thệ

LT – Chương 6


6

 

Không quá hai ngày sau khi xem phim kia, lúc tan học, Giải Phóng ra vẻ thần bí nói với Ái Quân có một vật muốn cho nó xem, kéo Ái Quân đến nhà mình.

 

Đây là lần đầu tiên Ái Quân đến nhà Giải Phóng.

 

Nhà Giải Phóng là nhà đơn hai tầng trong đại viện bộ đội, trên sườn núi thoai thoải. Đi lên theo bậc thang, Ái Quân vui vẻ một bước nhảy lên, ngửa đầu nhìn lá cây xanh bóng bị ánh mặt trời chiếu đến ấp lánh, nói: “Nhà anh ở nơi cao như vậy, mùa hè khi trời mưa rào nhất định sẽ không bị ngập.”

 

Giải Phóng hỏi: “Nhà em mùa hè sẽ ngập nước sao?”

 

“Ừm, lúc trời mưa to toàn bộ hẻm đều ngập, có đôi khi, nước ngập đến đây này.” Nó đưa tay đến trên bắp chân khoa tay một chút.

 

Giải Phóng nói: “Vậy thì nếu hè sau lại ngập nước, em ở lại nhà anh đi.”

 

“Thôi khỏi.”

 

“Sao lại thôi?”

 

“Lúc ngập nước, em cùng mẹ dùng xẻng hốt rác khơi nước ra ngoài, thú vị lắm. Mẹ bình thường đều không cho em nghịch nước.”

 

“Vậy cũng được, lần sau mà ngập, anh đến nhà em cùng nghịch nước.”

 

“Được!”

 

Đẩy cửa sân nhà Giải Phóng ra, bên trong là một cái nhà nho nhỏ, cửa vào có một giàn nho, còn chưa tới mùa kết trái, lá nho xanh tươi đáng yêu, gân mạch khỏe khoắn.

 

Giải Phóng nói: “Mùa hè đến ăn nho nha!”

 

Ái Quân nhín quanh, chỗ ấy còn một gốc táo, một gốc hồng.

 

Giải Phóng nói: “Cây hồng kia kết trái rất ngọt. Hồi trước chỗ kia còn có một lùm hoa hồng, mẹ anh trồng. Nhưng cha anh nói vậy quá luận điệu của giai cấp tư sản, liền nhổ đi trồng đồ ăn.”

 

Giải Phóng lôi Ái Quân đi qua, đưa tay nhổ từng đám rau xanh tươi non mơn mởn ngay tại mảnh đất kia, dùng một dây cỏ mịn buộc lại.

 

“Cho em mang về.”

 

“Không cần.”

 

Giải Phóng dựng thẳng lông mày, trợn tròn con mắt vốn đã to sẵn, “Đồ ăn là anh của em cùng cha trồng, em dám nói không cần?”

 

Nói rồi, lại thân thiết bóp khuôn mặt Ái Quân: “Muốn hay không?”

 

Ái Quân hít mũi khịt khịt, lóng ngóng nói: “Vâng, muốn.”

 

Dáng vẻ Ái Quân giống như con chuột nhỏ bị ức hiếp.

 

Giải Phóng buông tay cười ha hả.

 

Đang cười cười, Giải Phóng bỗng nhiên vỗ trán một cái: “Quên chuyện gấp. Có cái này tốt cho em xem.”

 

“Cái gì vậy?”

 

“Tới.”

 

Giải Phóng cùng Ái Quân tiến vào nhà chính.

 

Trong nhà chính bày biện bàn trà cùng ghế sô pha giản dị, chỗ góc cua có một cái thang lầu.

 

Giải Phóng kéo Ái Quân vào một gian phòng ở khúc quanh cầu thang.

 

Phòng rất lớn, có một cái lớn giường đặc thù của phương bắc, phía trên phủ đệm giường ấm áp mềm mại, góc giường đặt một cái rương, bên giường là một cái tủ nhỏ bằng gỗ lim.

 

“Đây là phòng bà nội anh. Em vào xem.”

 

Giải Phóng mở tủ ra, đưa tay vào trong đống quần áo linh tinh lục lọi hồi lâu, lấy ra một cái bao vải nhỏ màu lam.

 

Sắc vải xanh đã sắp phai thành màu trắng, xem ra nhiều năm rồi.

 

Mở bao vải, Giải Phóng lôi ra một vật đưa đến trước mắt Ái Quân: “Nhìn!”

 

Vật giữa ngón tay Giải Phóng giống của bà, sáng lấp lánh, Ái Quân kinh ngạc nói: “Nhẫn sao?”

 

Giải Phóng đắc ý nghiêng nghiêng mắt, trong lỗ mũi hừ hừ, giống như ngựa non đầy tinh thần cẩn thận.

 

Hai đứa nhỏ không hẹn mà cùng nghĩ đến hình ảnh trong phim mới xem hôm trước.

 

“Nào Ái Quân.” Giải Phóng nói: “Nói xem, em có nguyện ý ở bên cạnh anh cả một đời hay không?”

 

“Đương nhiên nguyện ý!”

 

Giải Phóng kéo tay Ái Quân qua, đem cái nhẫn vàng kia đeo trên ngón tay của nó.

 

Ngón giữa, ngón trỏ, ngón áp út, ngón út, thử qua từng cái, toàn bộ đều rộng.

 

Cuối cùng ngón cái coi như tạm vừa.

 

Giải Phóng vỗ vỗ tay, bỗng nhiên liền nghĩ tới một chuyện khác.

 

“Em vẫn phải nói: ‘yêu bụng.’ ”

 

“Yêu bụng.” Ái Quân không chút do dự nói giòn tan.

 

“Anh cũng yêu bụng.” Giải Phóng nâng giọng lên cao vút nói như chém đinh chặt sắt.

 

Trời chiều chiếu căn phòng thành một loại màu cam ấm áp ngọt ngào, cả phòng giống như mật ong trong trẻo chảy xuôi.

 

Hai cái tay nhỏ nhỏ của thiếu niên nắm lại một chỗ, chúng cũng không hiểu được hàm nghĩa của chiếc nhẫn kia, nhưng điều này cũng không mảy may ảnh hưởng đến quyết tâm cả một đời phải ở bên nhau của bọn họ.

 

Cả một đời là bao lâu, lộ trình dài bao nhiêu, khốn khổ có bao nhiêu, bọn họ cũng không biết, lời thề trong vắt này, khắc trong lòng, tươi sáng mỹ lệ, có một ngày sẽ là đau đớn.

 

Ngày ấy, Ái Quân ở lại nhà Giải Phóng ăn cơm. Cha mẹ Giải Phóng làm việc rất bận, thường không chú ý về nhà ăn cơm, trong nhà chỉ có hai người Giải Phóng cùng bà nội.

 

Bà nội có dáng người cao lớn, tóc hoa râm nhưng vẫn dày như cũ, búi thành búi ở sau ót, cổ lớn mà giọng cũng to. Thấy Ái Quân thì ưa thích vô cùng, tay thô ráp sờ gương mặt Ái Quân, nói hắn bộ dáng nhỏ lại làm người thương.

 

Bà nội làm sao ngật đáp (một món ăn của Bắc Kinh), lại hái thêm rau xanh trong viện, quả nhiên non mới giòn tan, hai đứa bé ăn đến ngon lành.

 

Giải Phóng ăn xong một bát cực nhanh, đưa chén không đến trước mắt bà nội: “Cho cháu xin thêm một chén nữa!”

 

Ái Quân thấy thế, cũng hai ba miếng và xong đồ ăn trong bát, đưa chén tới.

 

Nước toàn bộ dính trên cằm nó, Giải Phóng kéo tay áo lau cho nó.

 

Bà nội đột nhiên nhìn thấy đồ vật sáng chói kia trên ngón tay cái Ái Quân, lớn tiếng nói: “Tiểu tổ tông của bà, mấy đứa lấy cái gì ra chơi đấy?”

 

Đó là đồ cưới của bà, vụng trộm cất giấu thật nhiều năm, không muốn bị hai thằng nhóc này lôi ra, bà nội tức đến mặt đỏ bừng.

 

Ái Quân bị khí thế của bà nội dọa sợ, vội vàng rút nhẫn ra, rụt cổ nhảy từ trên ghế xuống đất.

 

Giải Phóng nói: “Là cháu lấy!”

 

Bà nội quơ lấy cán chổi bên người.

 

Giải Phóng nhảy một cái tới chắn trước người Ái Quân, hùng dũng oai vệ nói: “Không cho bà đánh vợ cháu!”

 

Bà nội sửng sốt: “Vợ cháu?”

 

“Vâng. Cháu muốn bảo vệ vợ cháu.”

 

“Vợ cháu là ai?”

 

“Ái Quân! Cháu đeo nhẫn cho Ái Quân, Ái Quân chính là vợ cháu!”

 

Bà nội bật cười.

 

“Không được cười!” Giải Phóng cảm thấy một tia thất bại trong tiếng cười của bà nội, gân cổ nói: “Ái Quân chính là vợ cháu. Chúng cháu còn nói ‘yêu bụng’.”

 

Bà nội vừa tức vừa cười: “Yêu bụng với cả yêu ruột, đây là không cho bà làm gì hả, không được, xem bà có lột da mày ra không!”

 

Sau đó, bà nội kể chuyện cười này cho cha mẹ Giải Phóng nghe, ba mẹ cũng đều cười nắc nẻ.

 

Sau đó rất nhiều năm, chuyện này thường xuyên được người trong nhà làm thành điển cố.

 

Không lâu sau, toàn vận hội lần thứ nhất được tổ chức, trường học Giải Phóng Ái Quân cùng ba trường tiểu học khác tuyển ra gần một trăm mười người hợp thành một phương đội, xế chiều cùng tập luyện đi đều, bọn nhỏ mệt đến gầy đi một vòng. Thế nhưng vào thời điểm đó, đứa nhỏ đều đơn thuần, nghe lời, trong lòng nho nhỏ tràn đầy nhiệt tình, xen lẫn tinh thần luyện tập khắc khổ lớn lao, gần như tràn đầy. Bọn họ, không có một ai kêu khổ.

 

Ngày này, chính là lần cuối cùng diễn tập.

 

Bọn nhỏ ăn mặc chỉnh tề áo sơmi trắng cùng quần vải xanh, giày điền kinh màu trắng, loại kiểu dáng đơn giản nhất, được xưng là “giày trắng nhỏ”.

 

Đôi giày trên chân Ái Quân là Giải Phóng cho nó mượn, hơi rộng chút.

 

Giải Phóng ngồi xổm xuống giúp nó thít chặt dây giày, cam đoan với nó sẽ không rơi mất giữa đường.

 

Ái Quân khẩn trương đến khuôn mặt nhỏ trắng bệnh, Giải Phóng không khỏi ôm ôm vai nó.

 

Cũng vào ngày này, Giải Phóng mang Ái Quân một tin tức kinh người.

Uncategorized

Thông báo!~~~~~~~~~~


Vâng. Thông báo vô cùng ngắn gọn:

  1. Bạn Tịch đã come back, chưa chết trôi chết nổi chỗ nào đâu. Lịch post truyện sẽ dần dày dày lên
  2. Bạn sẽ bỏ dự án Nhất khuyết ly ca và thay vào đó là Thái tử phi của Phong Xuy Tiễn Vũ. Truyện này có người làm rồi nhưng bạn vẫn thích nên cứ làm thôi.
  3. Tạm gỡ pass một số truyện bạn edit.

Thông báo đến đây là hết ạ. Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ ❤