Thái tử phi

TTP – Chương 25


☆, Chương 25: Vu cổ

 

Động tĩnh ở Đông cung rất nhanh đã truyền đến trước mặt thánh nhân, dù sao có liên quan tới vu cổ, ngay cả hoàng hậu cũng không dám tự mình làm chủ. Huống hồ hoàng hậu với Phó Lương đễ muốn giấu giếm một mình, cũng phải xem Trác Kinh Phàm có nguyện ý phối hợp hay không. Các nàng còn tưởng hắn vẫn im lặng không lên tiếng như trước, mặc cho người ta nhào nặn, vậy nên có thể nói nữ tử Phó gia chỉ đến thế là cùng.

 

Sau khi hoàng hậu vào điện Thừa Ân, trong đầu Trác Kinh Phàm liền hiện lên một ý niệm, Đại Chu triều có hoàng hậu kiểu này, diệt triều cũng chẳng lạ. Nhưng hắn thực sự không hiểu, đích trưởng nữ của thái phó sao tầm nhìn có thể hạn hẹp, không có cái nhìn đại cục đến thế?

 

Cho dù hoàng hậu không hài lòng Thái tử phi thánh nhân tự mình chọn này, cũng không thể làm mất mặt hắn như thế, đây không phải đang tát thẳng vào mặt thánh nhân sao? Hoàng hậu làm việc không suy nghĩ như thế, khó trách sẽ bị Uyển Quý phi chèn ép.

 

Chỉ riêng chuyện hôm nay, lòng hoàng hậu cùng Phó Lương đễ luôn tràn đầy niềm tin kế sách của mình hiệu quả, nhưng nếu bị Trương Lương viện phản tương nhất quân*, nhất định hoàng hậu sẽ không chiếm được lợi ích, dính vào vu cổ, thánh nhân dù muốn phế hậu cũng được. Mấy triều trước đã từng có một hoàng hậu vì liên quan đến chuyện bẩn thỉu yếm thắng vu cổ mà bị phế, Phó Hoàng hậu lại còn dám đứng ra, người ngoài thì trốn không kịp. (phản tương nhất quân: tại thời điểm có ưu thế thì bị phản lại)

 

Trác Kinh Phàm đứng bên cạnh hoàng hậu, suy nghĩ trong đầu bay lượn, bỗng nhiên, một suy đoán không tốt lóe qua não, tâm hắn liền run sợ, mịt mờ liếc Trương Lương viện một cái, nhìn bộ dáng trấn định tự nhiên của đối phương, mày hắn không tự chủ nhẹ nhàng nhíu lại.

 

Hắn hồi cẩn thận tưởng động tác cùng phản ứng vừa rồi của cả đám người một lần, trong khoảnh khắc, mắt hắn trầm xuống, môi nhếch lên, ván cờ hôm nay, muốn lật đổi nào chỉ có Phó Lương đễ, chỉ cần dính líu đến hoàng hậu, dù chỉ một chút xíu, Uyển Quý phi cũng sẽ toàn thắng.

 

“Mẫu hậu cho bẩm, việc này lớn, nhi thần đã sai người bẩm báo phụ hoàng, thỉnh mẫu hậu đừng phiền lòng.” Trác Kinh Phàm đứng trước người hoàng hậu, cúi đầu thấp nói.

 

“Sao có thể quấy rầy thánh nhân? Ngươi cũng không hiểu chuyện quá rồi, nếu quấy rầy đến thánh nhân, ngươi gánh được trách nhiệm sao?” Phó Hoàng hậu nghe xong, ngồi thẳng người, sắc mặt lộ ra chút khó chịu, trầm giọng nói.

 

Trác Kinh Phàm còn chưa kịp trả lời, nhóm cung nhân lục soát đã trở về, hoàng hậu thấy cô cô dẫn đầu tay nâng một cái hộp, ánh mắt lập tức sáng lên, nàng vội vàng kêu dậy, nói với cô cô kia: “Thứ trên tay ngươi là gì? Còn chưa trình lên.” Nói xong vung tay, Vương cô cô bên cạnh liền đi về phía Danh cô cô kia.

 

Cô cô dẫn đầu nâng tay muốn đưa hộp cho Vương cô cô, Trác Kinh Phàm chú ý thấy Danh cô cô kia tuy rằng sắc mặt trầm ổn, nhưng nhìn kỹ vẫn có thể phát hiện ra ngón tay đang run rẩy, ngay lúc tay Vương cô cô chuẩn bị chạm vào hộp, Trác Kinh Phàm đột nhiên lên tiếng, “Thạch Trúc, đi lấy giúp Vương cô cô, đừng để rơi.”

 

Hắn vừa nói ra khỏi miệng, chỉ thấy ngón tay Vương cô cô đã đụng vào chiếc hộp, nhưng chưa kịp đón được, cô cô kia đột nhiên buông tay. Chiếc hộp sắp rơi xuống đất, thì thình lình một cung tỳ nhảy ra, khẽ vươn tay, đỡ được chiếc hộp, sau đó xoay người một cái, cung kính dâng lên trước mặt Vương cô cô.

 

“Mang xuống.” Trác Kinh Phàm lười nghe cô cô kia cầu xin tha thứ. Thấy cô cô kia quả thực muốn quẳng chiếc hộp, để vật trong hộp kia lộ ra trước mắt bao người, hắn cũng không tha thứ nổi cho ả kia.

 

Kinh biến trong chớp nhoáng này, khiến tất cả mọi người trong điện giật mình thất thần, đợi đến khi lấy lại tinh thần, cô cô kia đã bị cung nhân điện Thừa Ân bịt miệng kéo xuống.

 

“Thái tử phi! Bản cung còn ngồi ở đây!” Hoàng hậu thấy Thái tử phi dám vượt mặt nàng, trực tiếp xử trí cung tỳ kia, rõ ràng không để nàng vào mắt, sao không tức cho được?

 

Vương cô cô lại bưng lấy chiếc hộp, trở lại bên cạnh hoàng hậu, thấp giọng khuyên, “Nương nương, tiện tỳ kia muốn làm rơi cái hộp này, chắc hẳn vật phẩm trong hộp này không thể cho người ta thấy, vừa rồi nếu không phải cung tỳ bên người Thái tử phi xử lí nhanh, chuyện này còn phải loạn nữa.”

 

Trác Kinh Phàm vì đứng gần, loáng thoáng nghe thấy lời Vương cô cô, không nhịn được cảm thán một tiếng trong lòng, chả trách Phó Hoàng hậu tính tình như thế còn có thể sống sót trong cung, ra là bên cạnh có người đầu óc tốt, cũng thấy rõ thế cục.

 

Hắn không khỏi liếc Vương cô cô thêm vài lần, dĩ vãng chỉ cảm thấy đây là lão nô, ỷ vào hoàng hậu liền diễu võ giương oai trong cung, giờ nghĩ lại, nếu là kẻ vụng về không biết phân tấc, sao có thể sống trong cung lâu như vậy, lại còn là cô cô bên cạnh hoàng hậu. Theo như người khác nói, thì là hoàng hậu chẳng những không bảo vệ nổi, mà còn phải thêm phần bản thân.

 

Chỉ nhìn động tác vừa rồi của cung tỳ kia, Vương cô cô này đã có thể đoán ra vật phẩm trong hộp không ổn, thực là kẻ đầu óc linh hoạt, cũng coi là một nhân vật, nhưng thông minh ít thế này, Trác Kinh Phàm không để trong mắt. Nhưng ngược lại, Thạch Trúc bên người hắn càng hơn một bậc.

 

Thạch Trúc có thể kịp thời đỡ được hộp, cho thấy nàng mọi lúc đều cảnh giác, rõ ràng cũng nghĩ đến khả năng hộp bị rơi, cho nên mình vừa mới hô tên nàng khỏi miệng, chân đã rời bước đi. Chỉ những cung tỳ biết quan sát như thế, mới được Trác Kinh Phàm giữ bên người.

 

Hoàng hậu bị Vương cô cô khuyên, liền dằn xuống tức giận, quan trọng nhất trước mắt là diệt trừ Trương Lương viện, đợi loại trừ xong Trương Lương viện, lật đổ Uyển Quý phi, rồi đến tính sổ với Thái tử phi cũng không muộn. Nên hoàng hậu hừ lạnh một tiếng, xem như tạm thời bỏ qua.

 

“Mở hộp ra.” Hoàng hậu khôi phục tâm tình, mở miệng nói với Vương cô cô.

 

Trác Kinh Phàm trầm mặc đứng một bên, trong mắt mang theo chút thương hại nhìn về phía Vương cô cô, nếu là không có Vương cô cô coi như thông minh này, sinh hoạt trong cung ngày sau của hoàng hậu, chắc hẳn sẽ vô cùng đặc sắc. Nhưng Vương cô cô là người của hoàng hậu, hắn cũng sẽ không xen vào chuyện bao đồng, tránh kết quả không những không chiếm được lợi ích mà còn dính một thân tanh nồng.

 

Bởi vậy hắn trơ mắt nhìn Vương cô cô mở hộp, sau đó mặt trắng bạch, tay run đến mức gần như không nâng nổi, lúc hoàng hậu nhìn thấy vật phẩm trong hộp, cũng nhịn không được kinh hô một tiếng.

 

Trác Kinh Phàm dời ánh mắt, nhanh chóng xem xét Trương Lương viện một chút, Trương Lương viện vẫn đứng thẳng, cũng không nhúc nhích, cúi thấp đầu khiến người ta không thấy rõ nét mặt, nhưng nghe thấy tiếng kinh hô của hoàng hậu cũng không ngẩng đầu, giống như hết thảy xảy ra quanh mình, đều không liên quan đến nàng.

 

Nàng tâm cơ thâm trầm, thủ đoạn không tính là cao siêu, nhưng để tính toán một Phó Lương đễ, thì đủ.

 

Trác Kinh Phàm thu tầm mắt, lặng lẽ đánh giá trong lòng, hắn thấy trong mắt hoàng hậu lóe lên chấn kinh cùng tức giận, âm thầm thở dài một cái. Thắng ván này vẫn là Uyển Quý phi. Nhưng Uyển Quý phi chớ vội đắc ý, liên quan đến thượng hoàng, để thánh nhân phế hậu, tiếp đó khiến Thái tử vị của Đậu Thuần khó giữ được, tính toán này rất tốt, nhưng hắn lại muốn hủy mưu kế Uyển Quý phi. Để Uyển Quý phi tỉnh táo lại một chút, cũng để nàng biết trong cung này, không phải chỉ có âm mưu quỷ kế.

 

Nên hắn tiến lên một bước, thấp giọng nói: “Mẫu hậu, việc này liên quan quá lớn, vẫn giao cho phụ hoàng thì thỏa đáng hơn, cung nhân hôm nay đã nhìn thấy vật phẩm trong hộp, cứ giao cho nhi thần đi.”

 

Hoàng hậu giống như còn đang khiếp sợ, vật phẩm trong hộp không giống trong kế hoạch, mặc dù cũng là búp bê vu cổ, nhưng bát tự cùng tục danh trên người nó, lại… lại… Hoàng hậu nghĩ cũng không dám nghĩ, thứ này nếu đưa đến trước mặt thánh nhân, chỉ sợ trên dưới Đông cung đều gặp nạn.

 

Giờ Thái tử phi còn nói muốn giao cho thánh nhân, hoàng hậu nhịn không được rùng mình một cái trong lòng, nàng hơi kinh hoảng: “Sao có thể để, thánh nhân bận rộn chính vụ, việc nhỏ như này…”

 

“Mẫu hậu, việc này vẫn phải giao cho phụ hoàng định đoạn, mới là đúng.” Trác Kinh Phàm nhìn chằm chằm hoàng hậu, chậm rãi nói từng chữ từng chữ, hoàng hậu bị khí thế của hắn đè ép, dù mấp máy đôi môi, rốt cuộc cũng không nói nên lời.

 

Trác Kinh Phàm không để ý tới kinh hoảng của hoàng hậu, vẫn mở miệng phân phó, “Phục Linh, bưng hộp, những người khác dẫn Phó Lương đễ cùng Trương Lương viện theo bản cung.” Nói xong, liền dẫn một đám cung nhân ép Phó Lương đễ cùng Trương Lương viện, trùng trùng điệp điệp đi về hướng thông huấn môn….

 

******

 

Điện Lưỡng Nghi Thái Cực cung.

 

Thánh nhân đang ngồi phê duyệt tấu chương trong thư phòng điện Lưỡng Nghi, thiếp thân đại nội giám của lão dẫn một đám nội giam đứng hầu hạ, bên án thư còn người đang mài mực. Đợi thánh nhân cầm tấu chương trong tay đặt xuống, đại nội giám lập tức tiến lên, chỉ huy nội giam rửa tay, rồi tự mình bưng chén trà, dâng lên.

 

Đại nội giám đứng bên cạnh thánh nhân, xoay người nhẹ giọng bẩm báo một năm một mười động tĩnh trong Đông cung cho thánh nhân, vẻ mặt thánh nhân không biến, chỉ lúc đại nội giám nói xong, nhàn nhạt giễu cợt một tiếng, “Ngu xuẩn.”

 

“Thánh nhân cho bẩm, bây giờ Thái tử phi đang dẫn mọi người đến trước thông huấn môn, muốn cầu kiến thánh nhân.” Đại nội giám thấp giọng.

 

“Ừ, hoàng hậu đâu?” Thánh nhân buông chén trà, nhàn nhạt hỏi.

 

“Hồi thánh nhân, Hoàng hậu nương nương còn ở điện Thừa Ân.” Đại nội giám cung kính nói.

 

Thánh nhân nghe xong thì vẫy lui đám người, chỉ giữ lại một mình đại nội giám, sau đó mới mở miệng cảm thán: “Lữ Phúc, ngươi nói xem hoàng hậu của trẫm, có phải không bằng Thái tử phi hay không?”

 

“Hồi thánh nhân, Hoàng hậu nương nương… Tính cách thẳng thắn, cho tới giờ đều không kiên nhẫn những loanh quanh lòng vòng này.” Lữ Phúc thấp giọng, lão cũng không trực tiếp trả lời có hay không, chỉ là uyển chuyển thuật lại tính cách Hoàng hậu nương nương.

 

“Đúng vậy, hoàng hậu của trẫm tính cách thẳng thắn, là một cây pháo dễ nổ, những năm qua, không biết bị làm vũ khí bao nhiêu lần, giờ còn chưa khôn ra, nếu không phải để Thuần nhi ngồi vững Thái tử vị, một hoàng hậu chết bệnh cũng không phải không được.” Thánh nhân xoay nhẫn ngọc trên tay, giọng điệu lạnh nhạt.

 

Lữ Phúc cung kính cúi đầu đứng, lão biết thánh nhân không cần hắn trả lời, những năm gần đây, hắn đã nghe thánh nhân phàn nàn Hoàng hậu nương nương vô số lần, nhưng kết quả vẫn là thánh nhân coi trọng thái tử điện hạ hơn, thu dọn tàn cuộc giúp Hoàng hậu nương nương.

 

Lần này nghĩ đến cũng phải, nếu Thái tử phi không có quyết định thật nhanh, lập tức báo sự tình đến điện Lưỡng Nghi, mặc Hoàng hậu nương nương xử trí, chỉ sợ không đến mấy ngày sau văn võ bá quan cả triều đều biết. Hoàng hậu liên quan đến chuyện yếm thắng vu cổ, đến lúc đó, cho dù thánh nhân muốn giữ hoàng hậu, chỉ e cũng khó chặn miệng kẻ rảnh rang.

 

“Truyền đi.” Thánh nhân oán trách vài câu, nhàn nhạt mở miệng. Lữ Phúc lập tức thu lại suy nghĩ, tới cửa truyền lời. Lập tức đã có nội giam tiến đến thông huấn môn, dẫn kiệu của đám người Thái tử phi vào Thái Cực cung tiến về điện Lưỡng Nghi yết kiến.