Di hận

Dh – Chương 84


Chương 84

Suy nghĩ một hồi, Thiên Dật vẫn kiên trì với quyết định ban đầu của mình. Y bỏ qua lời phản đối của Lập Khang, ép hắn mặc y phục tử tế, rồi lại đích thân đưa hắn đến chỗ Tử Lâm đang buộc ngựa.

“Không, Thiên Dật, huynh nghe ta.” Hắn bị đẩy lên ngựa, hốt hoảng tóm lấy tay y. “Huynh mới là người cần phải đi. Ta vốn là trọng phạm triều định, vốn không nên sống sót. Chi bằng để ta quay lại, có thể kéo dài cho huynh thêm chút thời gian, để huynh tìm đủ bằng chứng chứng minh mình vô tội.”

“Đừng nói linh tinh nữa.” Thiên Dật đưa tay lên che môi hắn. “Ngươi hãy đi đi. Chỉ cần ngươi an toàn ta mới an tâm.”

“Tại sao chứ?” Hắn vô thức hỏi lại. Ta không phải là gì của huynh, ta cũng không mang trong mình cốt nhục của huynh, vì sao huynh vẫn muốn ta bình an vô sự.

Thiên Dật dường như không cần suy nghĩ, liền mở miệng đáp. “Ta chỉ muốn ngươi như bao người khác, có thể sống yên bình qua hết kiếp này.”

Lập Khang không kịp đáp lại, Tử Lâm đã đánh ngựa, mà Thiên Dật cũng rút mạnh tay ra khỏi bàn tay vẫn đang cố xiết chặt của hắn. Tiếng vó ngựa dồn dập như hoà tan lời nói nghẹn ngào cuối cùng. “Nhưng mà vì sao?”

Thiên Dật nhìn bóng ngựa chạy xa dần để lại bụi bay mù mịt đầy trời, nhẹ nhàng xiết chặt bàn tay như muốn giữ lại chút hơi ấm mỏng manh vừa rồi. Y vẫn luôn không nỡ xa hắn, thế nhưng để bảo vệ hắn, y sẵn sàng để hắn đến một nơi mình không biết, cả đời cũng không gặp lại.

Huống hồ tình hình trước mắt chỉ là nhất thời. Đợi khi y tự minh oan được cho mình, y nhất định sẽ đón hắn về bên cạnh.

Đợi bóng hai người đã hoàn toàn biến mất phía cuối con đường một hồi lâu, y mới đảo bước chân trở về chỗ tạm đóng quân, bình thản như chưa có việc gì xảy ra.

Quả nhiên Tử Lâm không dối gạt y. Mặt trời vừa quá đỉnh đầu, liền có một đoàn binh mã, dẫn đầu là Tứ hoàng tử Phương Thiên Khải cưỡi ngựa đuổi theo đoàn hành quân của bọn họ. Tuy đã rõ ràng mục đích đến chuyến này của bọn họ, thế nhưng ngoài mặt y vẫn tỏ ra hết sức bình thản, giống như mình chưa hề hay biết bất cứ chuyện gì cả.

Từ tổng quản bước lên trước, cầm thánh chỉ trong tay, cất cao giọng. “Thái tử tiếp chỉ.”

Trong thánh chỉ không hề đề cập đến một tiếng về tội phản nghịch kia, Hoàng thượng chỉ nói có việc gấp cần gọi y về thương lượng, nhưng quân lại không thể một ngày không có tướng lĩnh nên liền để Tứ hoàng tử thay Thái tử thành chủ soái, dẫn quân đi bình loạn.

Thiên Dật không hé răng, một lúc lâu mới nói tạ ơn rồi nhận lấy thánh chỉ. Từ tổng quản nhìn biểu hiện không cam tâm của y thật đến không một kẽ hở liền không tiếp tục nghi ngờ y đã biết gì đó.

Lão phẩy tay một cái, tự có một đám binh sĩ tiến lên bao vây xe ngựa của y.

Thiên Dật như muốn ngăn cản. “Từ tổng quản muốn làm gì vậy?”

Lão liếc y một cái. “Hoàng thượng có dặn dò lão nô nhất định phải giúp Thái tử sắp xếp gọn gàng đồ đạc. Thái tử sẽ không phiền phải không?”

Y không muốn. Thế nhưng lão đã đưa cả hoàng thượng ra thế này, y nào có thể nói không. “Vậy cảm phiền công công rồi.”

“Lão nô không dám.” Nói rồi lão tiến về phía xe ngựa, mở rèm bước lên. Ngoài dự đoán, trong đó lại không có một ai, cũng rất ngăn nắp chỉnh tề. Mọi thứ đều là vật dụng cá nhân của một mình Thái tử, không thấy có dấu hiệu của người thứ hai. Thế nhưng lão cũng đủ tinh tường để nhận ra mùi thuốc đông y nhàn nhạt vương trong phòng. Dù sao cũng dùng thuốc một thời gian dài, đồ đạc có ám mùi thuốc là điều không thể tránh khỏi.

“Thái tử mấy ngày này phải chẳng thân thể không khoẻ?” Lão làm bộ quan tâm hỏi.

Thiên Dật như thường đáp. “Để Từ tổng quản lo lắng rồi, thân thể ta rất khoẻ. Chỉ là trước đó có một vị mưu sĩ lưu lại ở chỗ này. Hắn không chịu được khổ, một đường vẫn ốm đau liên miên.” Dù sao việc này y đã công bố trong quân như vậy. Giờ dù có giấu giếm được thì vài ba ngày sau cũng sẽ có người khác nói cho lão biết. Chi bằng mình cứ thật thà khai trước.

Lão như nghe được chuyện cần nghe. Dù rất quan tâm nhưng vẫn tỏ vẻ tiện miệng hỏi. “Giờ chẳng hay vị đó đâu rồi? Lão nô muốn gặp một lần.”

“Thật không khéo.” Y làm một mặt tiếc nuối. “Người kia bệnh mãi không khoẻ, ta sợ hắn làm chậm tốc độ hành quân, liền để hắn về phủ trước rồi.”

“Ồ?” Lão lơ đãng đáp. “Chẳng hay đã đi lâu chưa?”

Thiên Dật làm bộ nhẩm tính. “Không lâu lắm, cũng tầm hai ba ngày mà thôi.”

Tô tổng quản không hỏi nữa, xem xét xe ngựa thêm một lát liền nói. “Thời gian không còn sớm. Thái tử mau theo lão nô về cung thôi. Đỡ làm lỡ việc quân mà cũng không để hoàng thượng phải mong ngóng.” Nếu gã đoán không nhầm, vị mưu sĩ kia chắc hẳn là người bọn họ đang ngày đêm tìm kiếm. Nếu thực sự mới rời đi được hai ba ngày thì giờ bọn họ đuổi theo ắt còn kịp. Nếu không bắt được trên đường, để người kia quay lại kinh thành thì phiền to. Dù sao ở đó ai cũng biết chuyện tốt của Thái tử rồi.


Tịch: mn, tuần này với tuần tới t rất bận nên có thể sẽ không có chương mới. Mong mn thông cảm.

Di hận

Dh – Chương 83


Chương 83

Vài tia sáng le lói nơi chân trời đằng đông, cảnh vật vẫn còn chìm trong bóng tối yên tĩnh. Bỗng vó ngựa vút qua, đánh thức màn đêm. Vài chiếc lá vàng trên đường bị cuốn lên theo gió bụi bay lơ lửng trong không trung.

Tiếng vó ngựa lọc cọc gõ đất liên hồi, như nói thay lòng người vội vã. Cuối cùng, nó dừng lại ở một góc rừng vắng vẻ. Nam nhân mặc áo đen trên lưng vội vàng nhảy xuống, cột ngựa vào gốc cây bên đường rồi lại dùng khinh công vút lên hoà vào màn đêm.

Thiên Dật vừa kết thúc một lần, vẫn chưa ngủ sâu thì nghe thấy tiếng cạch cửa. Y liền cảnh giác, nhẹ nhàng buông hắn ra, ngay người ngồi dậy đợi kẻ đến bất ngờ kia.

“Thái tử.” Người kia không quan tâm y có bị mình doạ không, vừa vào xe ngựa đã vội vàng quỳ xuống. “Tình huống khẩn cấp, xin người hãy mau rời khỏi đây cùng thuộc hạ.”

Y nhận ra người đến này là thuộc hạ thân cận của mình, liền thả lỏng hơn. “Có chuyện gì vậy?”

“Bẩm Thái tử, bên kinh thành có tin, Hoàng thượng vừa tìm được chứng cứ người cấu kết làm phản với Lâm tướng, hiện tại đang phái người đến bắt Thái tử trở lại quy án, cả phủ Thái tử đều đã bị giải vào đại lao.” Tình thế cấp bách, hắn vội vàng thưa lại mười mươi, không sót một chi tiết nào.

Thiên Dật nghe xong cả kinh, nhưng nghĩ lại liền thấy không đúng. “Hiện tại ta đang là chủ tướng lĩnh binh, nếu bắt ta về e sẽ làm giảm sĩ khí, hoàng thượng chắc chắn sẽ không nóng vội như vậy.”

Người kia càng cúi thấp đầu. “Bẩm Thái tử, vậy nên người đến lần này chỉ lấy danh nghĩa mời Thái tử về kinh thảo luận, mà chức chủ tướng, cũng được chuyển cho Tứ hoàng tử.”

Nắm tay y dưới chăn xiết chặt. Nếu Hoàng thượng vốn đã nghi ngờ y có tâm phản, ắt hẳn đã không để y đi chuyến này, hoặc là đợi đến khi y đến nơi mới tung một mẻ lưới bắt trọn tất cả. Cho nên quyết định lần này có vẻ là hoàn toàn đột ngột. Rốt cuộc trong lúc y rời khỏi đó, kinh thành đã xảy ra chuyện gì để Hoàng thượng không màng đến cả giặc ngoài mà chăm chú loại “thù trong”. Tuy y không hề làm việc gì khuất tất, thế nhưng nếu hoàng thượng đã có tâm thì còn thiếu gì biện pháp để y phải chết. Ngay cả phủ tiền thừa tướng cùng ba đại gia tộc chẳng phải cũng bị đánh đổ vì những chứng cứ không thật đó sao? Giờ ngay cả phủ thái tử cũng đã bị giải vào đại lao toàn bộ, y cũng không thể ngây thơ tiếp tục cho rằng mình sẽ không sảy ra chuyện gì nữa.

“Ngươi có thể mang theo mấy người bỏ trốn?”

Người đang quỳ gối nghe y hỏi vậy, giật mình chưa phản ứng kịp. Tin tức này quan trọng, hoàng thượng ra tay như vũ bão, hàng loạt đạo thánh chỉ hạ xuống chỉ trong một ngày. Chính hắn khi biết tin cũng phải vội vàng ngày đêm không ăn không nghỉ, thay mấy con ngựa mới có thể đến trước đội nhân mã của hoàng thượng nửa ngày. Nếu mang theo mình Thái tử thì may ra còn có thể bỏ trốn. Mà xem ý thái tử kia thì không muốn đi một mình.

Thấy hắn không nói gì, lòng Thiên Dật tự khắc đã có đáp án. “Tử Lâm, ngươi là thuộc hạ ta tin tưởng nhất. Lần này ta giao hắn cho ngươi, hãy đưa hắn đến nơi thật an toàn, được không?”

Người gọi Tử Lâm kia còn chưa kịp phản đối, đã có người phản đối thay hắn.

“Không. Ta không đi. Ta ở với huynh, huynh chết ta chết, huynh sống ta sống.” Lập Khang hoảng hốt kéo lấy ống tay y. “Nếu không thể đồng thời, ta nguyện trở lại kinh thành chịu chết, để huynh có thể sống sót.”

Hắn nói không phải lời nói dối. Giờ nếu hắn trở lại hoàng cung chắc chắn Hoàng thượng sẽ không giết hắn, mà hắn cũng cần trở về cung theo kế hoạch. Còn Thiên Dật theo người kia đi, tỉ lệ sống sót sẽ cao hơn khi trở về kinh thành. Tuy hắn đã tính đến tình huống xấu nhất, song, đương nhiên không hề mong muốn chuyện đó sẽ sảy ra.

Thế nhưng Thiên Dật không biết nguyên nhân thực sự khiến Hoàng thượng nhắm vào Lập Khang như vậy. Y chỉ cho là ngài muốn đuổi tận giết tuyệt người nhà họ Trần. Lập Khang sống qua biến cố năm đó không biết đã khó khăn nhường nào. Nếu lần này bị bắt về lần nữa, e sẽ không còn mạng trở ra. Mà y đường đường là thái tử một nước. Tuy giờ nhìn có vẻ nguy cấp nhưng việc cũng chưa phải chắc chắn như đinh đóng cột. Chỉ cần chứng minh được mình vô tội là y có thể bình an vô sự. Nghĩ đi nghĩ lại vẫn nên để Lập Khang theo Tử Lâm rời đi trước.

“Lập Khang, chuyện này ngươi phải nghe ta. Ta chắc chắn sẽ an toàn. Dù sao ta cũng là nhi tử của ngài, chắc chắn ngài sẽ không ra tay quá tuyệt tình.” Vừa nói, y vừa vơ y phục vương vãi cuối giường lên giúp hắn mặc.

“Không…” Lập Khang vội vàng giữ lại tay y. “Chắc chắn là ta liên luỵ huynh. Chỉ cần huynh trốn đi trước, đợi mọi việc ổn thoả rồi trở lại.”

Không cần Lập Khang nói, y cũng biết người hoàng thượng nhắm đến là hắn. Có thể ngài đã biết y lén lút mang hắn rời kinh nên mới đột ngột đổi ý giữa đường. Y cũng rõ ràng hiện tại mình trốn đi trước hoặc tự mình áp giải hắn trở về thì có khả năng giữ mạng cao hơn. Thế nhưng còn hắn thì sao? Hắn trở về trong tay Hoàng thượng, chỉ có một con đường chết. Lúc đó sự sống của y là được đổi từ mạng hắn về, liệu y còn có thể ăn ngon ngủ yên?

Lương tâm y không cho phép. Nhất là khi hắn là người đầu gối tay ấp cùng y bao lâu nay, là người y yêu thật lòng, cũng là người thân duy nhất của y trên cõi đời này.


Tịch: nhanh nhể, mới ngày nào gặp nhau, giờ 2 c.nó đã sắp phải chia tay. Cầu nguyện cho a Dật về cung k bị chém th nào =)))))) th ns thế chứ hãy nhớ là t cưng anh ấy lắm lắm lắm…

Di hận

Dh – Chương 82


Chương 82

Lập Khang cũng không biết hiện tại chính mình đang nghĩ gì. Hắn chỉ biết thêm một ngày qua đi là thời gian chia ly lại gần thêm một ngày. Lần chia tay này tám chín phần mười là sinh ly tử biệt. Mà hắn lại chỉ có thể trơ mắt đợi nó diễn ra, không thể cũng không được phép làm bất cứ điều gì để ngăn cản. Thế nên hắn vẫn luôn bứt rứt, bệnh trong lòng liền thành bệnh trên thân. Cơ thể hắn yếu ớt chỉ là thứ yếu, chủ yếu vẫn là lòng hắn không yên nên mới bệnh không dậy nổi.

Mà lúc này, khi sức khoẻ khôi phục được ít nhiều, hắn liền muốn cùng y thân mật. Hắn muốn trước khi hai người tách ra, có thể hoà hợp một lần nữa, coi như để lại chút kỉ niệm tốt đẹp cuối cùng cho nhau.

Thế nhưng Thiên Dật không hiểu, y chỉ cảm thấy hành động của hắn tuỳ hứng vô cùng.

“Lập Khang, nghe ta, không phải ta không thích ngươi nữa, mà thực sự bây giờ không được. Hiểu không? Đợi lúc quay về phủ ngươi muốn bao nhiêu ta cũng chiều, được không?” Y thở dài, lại đưa tay kéo vạt áo lên.

Trở về phủ là bao giờ? Chúng ta có thể trở về phủ sao? Lập Khang càng nghĩ càng đau lòng, khuôn mặt lại trắng thêm mấy phần. Thế nhưng hắn vẫn quyết tuyệt đưa tay lên kéo áo xuống.

Thiên Dật giằng co với hắn một hồi, thấy không đi đến đâu liền dứt khoát kéo chăn lên bao lấy hắn. “Lập Khang, nghe ta.” Chính y cũng không ý thức được giọng mình có bao nhiêu nghiêm khắc.

Hắn không nói gì, cũng không làm gì nữa, chỉ im lặng cúi đầu.

Lúc đầu y cho là hắn đã nghĩ thông suốt nên cũng không tiếp tục khuyên can, kéo hắn nằm xuống nghỉ ngơi. Mấy ngày sau hắn cũng ngoan ngoãn lạ thường. Y bảo gì hắn nghe nấy, không cãi một câu. Thế nhưng hắn cũng không nói mà càng không cười lấy một tiếng, im lặng tựa như một cái bóng.

Thiên Dật đợi mấy ngày, hắn vẫn vậy liền bắt đầu lo lắng, không chỉ tìm mọi cách lấy lòng, còn chủ động muốn thân cận hắn. Thế nhưng lần này không ngờ, hắn lại gạt y ra.

“Không cần đâu, huynh không muốn thì ta cũng không muốn.” Nói rồi hắn bình thản quay lưng lại phía y.

Mấy ngày qua cũng không phải hắn giận y vì không chiều theo ý mình. Mà là hắn cảm thấy mình quả thực quá nực cười. Vốn dĩ mục đích hắn trở lại lần này là để báo thù, có tình cảm với y đã là một việc đáng trách. Giờ lại còn còn mơ tưởng hão huyền muốn giữ lại chút kỉ niệm.

Hắn nghĩ sớm muộn gì bọn họ cũng phải xa nhau, chi bằng những ngày cuối cùng này, để y nhìn thấy con người thật của hắn đi. Hắn vốn dĩ không phải một người yếu đuối dựa dẫm, hắn không thích nói cười, càng không thích lấy lòng người khác. Hắn vốn tồn tại trầm lặng tựa như một cái bóng.

Nhưng chính hắn lại không ý thức được. Hắn cũng từng có quãng thời gian rất hoạt bát, chỉ là biến cố đến quá bất ngờ, bắt người ta trưởng thành trong chớp mắt, bắt người ta trở thành một con người khác đến nỗi nhìn lại chính mình cũng không nhận ra con người trước kia.

Thiên Dật thở dài, kéo hắn quay lại đối diện với mình. “Là ta sai, ta không nên như vậy. Chỉ là hoàn cảnh bây giờ không cho phép. Ngươi cũng hiểu phải không?”

Hắn cụp mí mắt “ừ” nhẹ một tiếng.

Thiên Dật thấy hắn vẫn không thèm để ý mình như cũ, bất đắc dĩ cúi đầu hôn lên môi hắn. Nhưng khi môi vừa mới cảm nhận được độ ấm, y đã bị hắn đẩy ra.

“Đã bảo không cần.” Nói rồi hắn lại quay người đi.

Y chăm chú nhìn bóng lưng của hắn một lúc, cuối cùng thoả hiệp, ôm lấy hắn, mạnh mẽ hôn lên môi, để hắn không kịp phản kháng. Hai người tốn bao nhiêu thời gian mới đến được với nhau, tương lai còn có thể vẫn như vậy không còn chưa biết, có bao nhiêu thời gian mà còn lãng phí vì những việc không đáng. Vậy nên cứ để y nhận phần thiệt, làm theo ý hắn đi.

Lập Khang bị hành động đột ngột của y làm giật mình. Thế nhưng nụ hôn kia quá ngọt ngào, quá mãnh liệt, làm đầu óc hắn mụ mị, chìm đắm. Đến khi y buông hắn ra, hắn vẫn quyến luyến mà nhẹ nhàng rướn người lên. Muốn y lại hôn hắn. Chỉ cần hôn hắn như vậy, để hắn cảm thấy y vẫn còn bên cạnh, để hắn cảm thấy bản thân mình vẫn còn người cần đến.

Thiên Dật nhìn hành động vô thức kia nhẹ nở nụ cười.

Nhưng y lại không tiếp tục hôn môi hắn mà lại hôn lên trán, lên má, lên tóc mai, lên cằm. Những nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước, không còn mãnh liệt như trước, nhưng lại mang một mùi vị khác làm hắn càng thêm quyến luyến.

Hắn tự nhận mình đã hãm sâu đến không thể tự bước ra khỏi vũng lầy tình cảm này được nữa. Nếu đã không thể tự cứu được mình, không thể cứu được y khỏi cuộc tranh đấu này, chi bằng cứ dùng chút vui sướng nhục dục cứu rỗi. Dù ngay ngày mai có phải chia xa, thì ít ra ngày giờ phút này đây bọn họ đã thực sự hoà quyện, cho đối phương tất cả những gì mà mình có.

Lần đầu tiên sau bao nhiêu lâu, Lập Khang tìm lại được những cảm xúc hạnh phúc nơi xác thịt.


Tịch: k có thịt đâu bà con :3 dạo này t k đc thích viết thịt cho lắm QAQ. thực ra t để 2 đứa chúng nó chịch cho bằng được là cũng có nguyên do đó.

Tự nhiên t mò lại mấy chương đầu, thấy nó dài v. h càng ngày chương càng ngắn T.T t cũng khổ tâm lắm.

klq mà tự nhiên t mò được list nhạc của HAT này. Cảm giác nó hay hơn mấy bài nhạc thịnh hành bây giờ biết bao nhiêu.

Di hận

Dh – Chương 81


Chương 81

Mấy ngày liền sau đó, Lập Khang không hề đề cập đến chuyện Thiên Dật phải ra chiến trường, cũng không nằng nặc đòi theo y như trước. Thế nhưng mỗi biểu hiện ra ngoài đều đều tràn ngập lưu luyến, luôn dùng ánh mắt lo được lo mất mà nhìn y chằm chằm. Không những thế, hắn còn mặc cho thân thể vẫn chưa hoàn toàn khôi phục của mình, bằng mọi giá cuốn lấy y đòi mây mưa.

Thiên Dật đương nhiên biết hắn đang giở trò, để y lấy không đành lòng mà đưa hắn đi theo. Trước kia hắn cũng làm như vậy rất nhiều lần, y đều mắt nhắm mắt mở coi như không biết mà dung túng hắn. Thế nhưng lần này nào phải chuyện đơn giản, đương nhiên sẽ không tiếp tục nhượng bộ.

Nhưng Lập Khang cũng không phải người đơn giản như thế. Hắn muốn Thiên Dật dẫn hắn theo, thì phải bằng mọi giá để y làm theo ý mình. Hắn cũng không phải kẻ ấu trĩ mà nghĩ vài chiêu trò vặt vãnh của mình có thể qua mắt y. Thế nên hắn cho Tử Duy liên lạc với người bên ngoài, lại để lộ ra chút phong thanh hắn đang ở cạnh Thái tử cho đám người của Hoàng thượng. Hắn không tin phía kia sẽ không có động tĩnh gì.

Quả nhiên, ngay ngày hôm sau, đã có không ít kẻ công khai hoặc âm thầm đến dò la tin tức bên ngoài phủ thái tử. Ngay cả Thiên Dật đang bận rộn đi sớm về trễ cũng nhận ra sự bất thường này. Y cho người của mình đi điều tra, biết được người mà những người kia đang nhắm đến là Lập Khang thì liền không chần chừ nữa mà quyết định dẫn hắn theo bên mình.

Lập Khang nghe xong vừa mừng vừa sợ, kích động đến nỗi bật người ngồi dậy.

Thiên Dật đang nằm, thấy hắn kích động như vậy, nén cười kéo hắn lại vào trong lồng ngực mình vỗ về.

Hắn vẫn có vẻ chưa tin vào tai mình, liền hỏi nhỏ. “Huynh thực sự muốn dẫn ta theo sao? Huynh không lừa cho ta vui đó chứ?”

“Ta lừa ngươi làm gì chứ.” Y cốc đầu hắn. “Mai còn phải khởi hành sớm. Giờ không ngủ, sáng mai không dậy được ta sẽ kệ ngươi ở nhà.”

Lập Khang biết y chỉ doạ mình thôi, nhưng vẫn rất phối hợp giả bộ hấp tấp nhắm mắt, ra vẻ mình đã ngủ thật rồi.

Thiên Dật nhìn biểu hiện kia, cười nhẹ, hôn lên trán hắn rồi cũng nhắm mắt.

Đây là lần đầu tiên y được lên sa trường, nói không hồi hộp là giả. Tuy từ nhỏ y đã được dạy đầy đủ nào binh pháp, nào võ nghệ. Thế nhưng kinh nghiệm thực chiến lại gần như bằng không khiến y lo sợ đến khi giáp mặt quân địch, mình sẽ không biểu hiện tốt. Không giống với hoàng cung, những âm mưu giết chóc đều được tiến hành trong âm thầm; chiến trường chính là nơi ăn tươi nuốt sống. Đó là nơi những con người bình thường phải cầm đao thương chĩa vào đồng loại, tranh đoạt sự sống trong từng giây từng phút để bảo vệ từng tấc đất giang sơn, bảo vệ những người thân đang ở hậu phương. Chỉ cần y làm không tốt một chút thôi, hậu quả cũng có thể lớn đến mức y không thể gánh chịu được.

Không biết nghĩ miên man bao lâu y mới chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm đó, hoàng thượng tuy không đích thân tiễn quân ở cổng thành, nhưng những gì cần làm đều làm, cho Thiên Dật đủ thể diện với người ngoài. Đại quân lấy xe ngựa của y dẫn đầu, chậm rãi trùng điệp tiến về nơi xa xăm. Theo lẽ thường, y sẽ cưỡi ngựa cùng mọi người để đề cao sĩ khí. Vậy nhưng lần này y lén đem người theo, đương nhiên sẽ không thể đường đường chính chính như thường. Suốt quãng đường, y rất ít khi ra ngoài, ngay cả cơm cũng ngày ba bữa có người thân cận bưng đến.

Lập Khang thân thể không tốt, chịu không được khổ, mới xuất phát đến ngày thứ ba đã bệnh đến mơ màng. Thế nhưng hắn vẫn cố tỏ ra mình không sao, chỉ sợ y sẽ đổi ý đưa mình trở lại phủ. Y biết hắn cũng không phải hứng thú gì với nơi như chiến trường, chỉ là hắn không muốn một mình ở lại.

Vốn dĩ việc lén đưa hắn đi theo thế này Thiên Dật không muốn kinh động người nào. Thế nhưng hắn bệnh như vậy lại không thể không uống thuốc. Thuốc được bưng vào xe ngựa đều đều, muốn để người ta không chú ý cũng khó. Lại thêm y thân là chủ tướng lần này, chưa ra trận đã bệnh thành như vậy, dù chỉ là tin đồn thôi cũng ảnh hưởng nghiêm trọng đến sĩ khí. Mà mất sĩ khĩ, chỉ e trận này chưa đánh đã bại. Thế nên bất đắc dĩ, y phải cho người truyền tin ra là mình bí mật đem theo một vị mưu sĩ, vị này thân thể không tốt, phải trường kì dùng thuốc.

Thoáng chốc, lòng người đang dao động cũng bình ổn trở lại. Vị được gọi là mưu sĩ thường xuất thân quan văn, cơ thể không so được với nhà binh bọn họ, trên đường hành quân thì mười vị có đến tám vị sẽ ốm lay ốm lắt, nói chung chịu không được khổ. Lời giải thích này của Thái tử đưa ra cũng coi như hợp lý, tuy có không ít kẻ đặt điều không hay, thế nhưng đa số mọi người đều tin tưởng.

Chỉ là năm lần bảy lượt Mục tướng muốn gặp vị mưu sĩ kia, Thái tử đều trực tiếp hay gián tiếp tìm cách từ chối. Tuy lòng mang nghi ngờ, nhưng hắn cũng không dám nghịch ý Thái tử, mắt nhắm mắt mở coi như không biết chuyện gì. Người khác hỏi truyện cũng chỉ đáp qua loa lấy lệ.

Bệnh tình Lập Khang cũng dần dần tốt lên. Thế nhưng ngay lúc này đây y chỉ muốn hắn bệnh lại như cũ, đừng có khoẻ lên. Bởi lẽ hắn đang ngồi đối diện với y, tự mình cởi từng lớp y phục cầu hoan. Y khoác lại cho hắn cái nào, hắn liền cởi ra cái đó, bằng mọi giá phải cởi sạch bách, dụ dỗ y làm chuyện kia với mình.

Hắn không nhìn xem bây giờ là tình huống gì, có bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm vào xe ngựa chứ.


Tịch: sr mn, t tính nhầm ngày nên k lên đăng tr >.<