Sự kiện phòng 503

Skp503 – Chương 39 + 40 (Hoàn)


  1. , Bộc lộ rồi ~~~

Hai nam sinh 20 tuổi mới nếm thử mùi vị là như thế nào? Ngụy Nhất Thần nhất định sẽ nói cho mọi người biết đơn giản chính là hai tầng lửa băng! Bởi vì mỗi ngày đều không nhịn được muốn kéo Cận Phi làm chút gì đó, mà mỗi lần sau khi hành hung thuận lợi, không tránh khỏi sẽ phải tu dưỡng thật tốt, bị Cận Phi đấm đá một trận rồi cấm dục vài ngày. Vì vậy, tháng ngày ăn được là hạnh phúc, tháng ngày không ăn được là bi thương, nhất là sáng sớm ngày hôm sau, khi vận động xong, nhìn người yêu mang theo ô mai mà chính mình gieo xuống nằm trong lòng ngực của mình, chỉ có thể nhìn không thể chạm, khiến Ngụy Nhất Thần sâu sắc cảm thán phúc lợi quá ít! Có điều cái này chỉ là Ngụy Nhất Thần cảm thấy, Cận Phi cũng không cảm thấy như vậy. Ở trong mắt Cận Phi, Ngụy Nhất Thần đã sắp tới trình độ cầm thú! Mặc dù mỗi lần anh đều cấm Ngụy Nhất Thần táy máy tay chân vài ngày, thế nhưng đến lúc cho phép Ngụy Nhất Thần táy máy tay chân tuyệt đối sẽ giày vò anh đến chết.

Điểm chết người chính là Ngụy Nhất Thần thích thử nghiệm các loại tư thế, thử xong còn hỏi cảm thụ của anh, Cận Phi thật sự có loại xúc động muốn một tát quất chết cậu. Về sau, Cận Phi rốt cuộc đối với quấy rối của Ngụy Nhất Thần không thể nhịn được nữa, dứt khoát chuyển về ký túc xá ở. Thế nhưng thực tế Cận Phi đã sơ xuất một chuyện là Ngụy Nhất Thần cũng ở phòng 503, cho nên ngoại trừ địa điểm thay đổi, bản chất lại một chút cũng không có thay đổi. Thời gian cứ như vậy chầm chậm trôi qua, không khí phấn hồng của hai tiểu tình nhân cũng càng ngày càng lớn mạnh, thường xuyên khiến cho lão Đại và lão Tam la to sáng mù mắt chó. Đoạn Nhiên cũng nói chuyện của bọn họ cho Từ Huy, kết quả phản ứng đầu tiên của Từ Huy là cái tai hoạ Cận Phi này cuối cùng cũng không còn gieo họa cho hắn nữa! Thời gian chớp mắt đã đến kỳ nghỉ hè, trải qua ôn tập cho nghỉ đông, kỳ thi thử cuối cùng trong kỳ nghỉ hè cũng tiến hành tương đối thuận lợi.

Sau khi Ngụy Nhất Thần tính toán ước chừng một hồi, cộng thêm điểm môn thể dục của mình, có lẽ cầm được giải vàng đặc biệt rồi. Nghĩ kỹ khoảng thời gian chung sống với Cận Phi, Ngụy Nhất Thần cảm thấy, đã đến lúc nói rõ với người trong nhà. Nên lúc Ngụy Nhất Thần gọi điện cho chị Phi thì Cận Phi cũng ở bên cạnh. Ngụy Nhất Thần mở loa ngoài, khi điện thoại vang lên, xưa nay Cận Phi đều không cảm thấy chờ điện thoại lại là một chuyện thống khổ đến như vậy. Bốn tiếng ‘tít tít’ vang lên chị Phi mới nhận điện thoại, không đợi Ngụy Nhất Thần mở miệng, chị Phi liền trực tiếp nói, sáng sớm ngày kia chúng ta bay về, con mang Cận Phi về biệt thự chờ chúng ta đi. Nói xong, cũng không đợi Ngụy Nhất Thần nói gì, đã cúp điện thoại. Ngụy Nhất Thần và Cận Phi hai mặt nhìn nhau, sau đó trong lòng thấp thỏm nói không nên lời.

Có điều dù sao Cận Phi cũng đã trải qua một lần, xoa xoa đầu Ngụy Nhất Thần đang ngồi bên cạnh, nói với Ngụy Nhất Thần “Chị Phi rất tốt, ít nhất không có tức giận, đi được tới đâu hay tới đó đi.”

“Đúng vậy, bây giờ có hối hận cũng không kịp rồi, may là có anh đi cùng với em!” Ngụy Nhất Thần bất đắc dĩ cười cười, sau đó cùng Cận Phi thu dọn đồ đạc, trước tiên về nhà mình dọn đồ, sau đó lái xe trở về biệt thự. Hai ngày này hai người ở đây đợi đến lúc chị Phi về cũng sắp ăn ngủ không yên, không ngừng tưởng tượng tất cả mọi chuyện có thể xảy ra và kết cục. Chẳng qua hai người lại chưa từng có kiên định tin tưởng lẫn nhau có thể cùng một chỗ như bây giờ. Buổi tối trước một ngày chị Phi trở về, Cận Phi và Ngụy Nhất Thần điên cuồng âu yếm một lần.

Ngụy Nhất Thần cho tới bây giờ chưa từng thấy Cận Phi chủ động như vậy, thậm chí những lần trước đều nhất định trình diễn tiết mục phản công nay lại không làm. Cận Phi dùng sức khiêu khích Ngụy Nhất Thần, nỗ lực nghênh hợp với Ngụy Nhất Thần, thậm chí buông thả theo cảm giác của bản thân mà lớn tiếng rên rỉ. Giọng của Cận Phi vang vọng khắp phòng Ngụy Nhất Thần, bên trong là bất an, là thấp thỏm, hơn nữa là nồng nặc tình yêu. Những thứ này Ngụy Nhất Thần cũng có thể cảm giác được, cho nên Ngụy Nhất Thần trái ngược với việc công thành đoạt đất trước kia, dịu dàng tột đỉnh, tựa như trấn an, tựa như đáp lại, hơn nữa là nói cho người mình yêu, mình cũng giống như anh, nhân định phải chăm sóc đối phương cả đời. Bởi vì biết máy bay của ba mẹ buổi tối mới đến, vì vậy mãi cho đến trời sắp sáng hai người mới chấm dứt, sau đó ôm nhau nặng nề ngủ.

Buổi trưa Ngụy Nhất Thần tỉnh trước tiên, tỉnh lại việc làm đầu tiên chính là nhìn đồng hồ, mới mười một giờ rưỡi. Kỳ thực Ngụy Nhất Thần cũng không biết vì sao, tuy rất mệt mỏi, nhưng mà vẫn không ngủ được, cảm thấy một luồng gió lạnh vù vù thổi trên người mình, nhìn Cận Phi còn đang ngủ bên cạnh, Ngụy Nhất Thần cuối cùng cũng coi như an tâm một chút. Cúi đầu nhẹ nhàng hôn trán Cận Phi, trong mơ hồ Ngụy Nhất Thần dường như nghe thấy tiếng chó sủa. Chó sủa!! Nhà Ngụy Nhất Thần lúc chị Phi không có ở đây đều đặc biệt gởi honey cho người khác nuôi, chỉ có chị Phi trở về mới có thể mang honey về. Nếu honey đã trở về, vậy thì… “Cận Phi! Cận Phi! Chị Phi đã về!” Ngụy Nhất Thần cũng không cần biết Cận Phi mệt nhọc, nắm lấy bả vai Cận Phi mà bắt đầu lay, một giây sau Ngụy Nhất Thần đã bị đồng hồ báo thức mình đặt ở đầu giường đập ngay chính giữa, đầu lập tức xưng lên một cục.

Ngụy Nhất Thần “…” Đã quên Cận Phi khi thức dậy rất dễ tức giận… Ngụy Nhất Thần mất bò mới lo làm chuồng hai tay ôm cả người Cận Phi vào trong ngực, Cận Phi vùng vẫy cả buổi, cuối cùng cũng mơ mơ màng màng tỉnh dậy, sau đó… “Bà mẹ nó! Không phải cậu nói chị Phi buổi tối mới đến sao!!! Làm sao bây giờ!!!” Cận Phi vội vàng dùng sức chà xát mặt, sau đó cơn buồn ngủ liền hoàn toàn bị hoảng sợ hù chạy mất. “Không có việc gì, cứ dựa theo kế hoạch lúc trước mà làm đi! Mặc dù hơi có vấn đề về thời gian.” Ngụy Nhất Thần thấy Cận Phi xù lông chính mình trái lại bình tĩnh. Đầu tiên là kéo Cận Phi thay lại quần áo sạch sẽ, sau đó cẩn thận rửa mặt, trước khi xuống lầu, hai người lại tổng kết các biện pháp come out trong tiểu thuyết để học tập, một hồi nữa nhất định phải nắm tay nhau xuất hiện, cùng nhau quỳ xuống, trước tiên nói xin lỗi, sau đó nói hai người muốn ở bên nhau, sau đó liền chuẩn bị sẵn sàng bị đánh.

Hít sâu một hơi, hai người nắm tay nhau cười cười, mặc kệ kết quả như thế nào, cuối cùng cũng đã nói rõ được tình cảm của chính mình. Hai người nghĩ như thế, mở cửa, sau đó, Ngụy Nhất Thần liền bị honey nhào tới. Cận Phi, Ngụy Nhất Thần “…” Ngụy Nhất Thần đẩy, Cận Phi ôm, thật vất vả lôi được honey từ trên người Ngụy Nhất Thần xuống, vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy chị Phi và ba Ngụy đứng ở trước cửa nhìn hai người một chó bọn họ. Cận Phi và Ngụy Nhất Thần cùng ngây ngẩn cả người, sau đó nhìn thấy chị Phi vẻ mặt kinh ngạc nói “Lẽ nào hai đứa định chơi nhân thú?”

Cận Phi “…”

Ngụy Nhất Thần “…” Người này tuyệt đối không phải mẹ ruột của mình, người này thực ra là người ngoài hành tinh!

Ba Ngụy hiển nhiên sớm đã thành thói quen việc chị Phi thỉnh thoảng động kinh, vì vậy kéo vợ của mình qua, quay về phía Ngụy Nhất Thần và Cận Phi nói “Có phải hai đứa có lời muốn nói với chúng ta hay không?” Lúc này Ngụy Nhất Thần và Cận Phi mới phản ứng, vội vàng nắm tay nhau, cùng quỳ xuống, Ngụy Nhất Thần mới mở miệng.

“Ba, mẹ, con biết việc này hai người có lẽ đã sớm biết, nhưng con vẫn rất sợ, sợ hai đứa con không đủ thật lòng, sợ gặp phải trở ngại của hai người mà không thể kiên trì, cho nên trước khi hai người tức giận nghĩ không tốt về anh ấy còn không bằng thừa nhận trước tiên, nhìn kỹ rồi hãy nói. Giống như lúc trước con có gửi bưu kiện cho hai người, lúc động đất, Cận Phi hết thảy đều làm cho con cảm thấy, đời này con cũng sẽ không rời xa Cận Phi. Con biết tình yêu nam nam so với giữa nam nữ càng yếu ớt, nhưng mà có thể ở lúc sinh tử cứu mình, thì ngay cả tình yêu giữa nam nữ cũng sẽ không có mấy người làm được. Vừa nghĩ tới con có thể cứ như vậy mà mất đi Cận Phi, con liền cảm thấy cả người cũng đã chết một lần.

Thực ra con cũng không biết cuối cùng chúng con có thể đi đến cuối đường được hay không, nhưng con tin tưởng chúng con nhất định sẽ cùng nhau cố gắng, vì vậy xin lỗi ba mẹ, con không thể tìm con dâu cho hai người, muốn đánh hay không tùy hai người.”

  1. , Kết thúc ~~

Ngụy Nhất Thần nói một hơi hết thảy lời muốn nói, mới ngẩng đầu lên, kết quả sự giận dữ trong tưởng tượng vậy mà không xuất hiện, hoặc là nói, tạm thời còn chưa xuất hiện.

“Vậy còn con.”Ba Ngụy nhìn Cận Phi quỳ ở bên cạnh.

“Con cũng như vậy!” Cận Phi trả lời hiển nhiên so với Ngụy Nhất Thần còn kiên định hơn nhiều, vì vậy ánh mắt của ba Ngụy và chị Phi cũng nhu hòa hơn một chút, con trai của mình thì mình đau lòng, vốn dĩ đồng tính luyến ái phải chịu áp lực rất lớn của xã hội, nếu như gia đình của mình vẫn không thể dành cho bọn họ một bến cảng để nghỉ ngơi, vậy bọn họ chỉ có thể càng thêm đau khổ.

Có ba mẹ nào lại có thể nhẫn tâm nhìn con mình chịu khổ chứ?

Huống hồ Cận Phi thật sự rất yêu con của mình, tựa như Ngụy Nhất Thần nói, tình yêu giữa nam nữ cũng không có bao nhiêu người có thể sống chết vì nhau, nghĩ như thế, có lẽ thằng con nhà mình mới không xứng với Cận Phi đó.

Chị Phi nghĩ đi nghĩ lại, rốt cuộc không nhịn được mà yếu lòng, vịn Ba Ngụy nở nụ cười, Ba Ngụy cũng thu lại vẻ mặt nghiêm túc, cười nói với hai người, “Chuyện của hai đứa chúng ta quả thật đã sớm đoán được, ngay từ đầu ba và mẹ con cũng không thể nào tiếp thu được, thế nhưng dù sao đây cũng là sự thật, bên cạnh chúng ta cũng có nhiều người đồng tính luyến ái, vì vậy trải qua nửa năm tự hỏi, chúng ta quyết định, thay vì cản trở các con, không bằng cho các con một bến cảng, Cận Phi, hoan nghênh con gia nhập Ngụy gia.”

Cận Phi và Ngụy Nhất Thần không tự chủ được mà kinh ngạc! Vậy là đã xong rồi sao? Không có chửi bới? Không có hành hung? Mặc dù kết cục có chút dọa người, nhưng là vui mừng tuyệt đối chứ không phải là hoảng sợ, vì vậy Ngụy Nhất Thần và Cận Phi liền ôm nhau thật chặt, đỏ cả vành mắt.

Nhìn thấy hai đứa nhỏ như vậy, chị Phi cũng có chút khó chịu, kết quả Ngụy Nhất Thần và Cận Phi cũng không có phản ứng quá lớn, chị Phi đã ôm ba Ngụy khóc rống lên.

Cận Phi, Ngụy Nhất Thần “…”

Ba Ngụy “… Chị Phi thỉnh thoảng động kinh mà thôi, không cần quan tâm. Ban nãy chị Phi đã nấu cơm xong, xuống ăn cơm đi.” Nói xong, Ba Ngụy ôm chị Phi dẫn đầu đi xuống lầu, Ngụy Nhất Thần và Cận Phi liếc mắt nhìn nhau, rồi cùng bật cười, nắm tay nhau xuống lầu.

Phòng ăn lầu dưới đã bày một bàn thức ăn ngon, lần đầu tiên chính thức ăn cơm cùng cha vợ mẹ vợ, vừa bắt đầu còn có chút câu nệ, nhưng bởi vì có kẻ dở hơi như chị Phi, chậm rãi cũng thả lỏng, ngẫu nhiên trêu chọc hai câu, cả nhà đều thoải mái cười.

Nhìn cảnh tượng xung quanh bàn ăn, Cận Phi bỗng cảm thấy sóng mũi hơi cay, cảnh tượng cả nhà vui vẻ hòa thuận như vậy, đã bao nhiêu năm không xuất hiện rồi?

Nhận ra cảm xúc của Cận Phi có hơi suy sụp, Ngụy Nhất Thần vội vàng đổi đề tài, suy nghĩ đề tài có thể Cận Phi sẽ cảm thấy hứng thú, Ngụy Nhất Thần không nhịn được hỏi ba Ngụy “Ba, ba nói bên cạnh hai người có rất nhiều người đồng tính luyến ái, sao con không biết?”

Quả nhiên, Cận Phi nghe thấy vấn đề này, lực chú ý lập tức đã bị hấp dẫn hơn phân nửa, cũng nhìn chằm chằm Ba Ngụy.

Ba Ngụy liếc nhìn Ngụy Nhất Thần, lại liếc nhìn chị Phi, mới chậm rãi nói “Ở Hà Lan, đồng tính là hợp pháp, vì vậy cũng thường gặp người đồng tính luyến ái. Còn chị Phi, con vẫn chưa biết kỳ thực là chị Phi viết đam mỹ tiểu thuyết sao.”

Cận Phi và Ngụy Nhất Thần “!”

Chị Phi “Cái đó, chị sợ con bị chị dọa cong, cho nên mới không dám nói cho con biết, ai ngờ con chính là cong chứ, haizz.”

Thì ra là thế, trách không được chị Phi nhanh như vậy đã nhận ra hai người bọn họ có vấn đề, quả nhiên hủ nữ toàn là nhân vật đáng sợ, nhất là trực giác thực đáng sợ!

Đề tài cứ như vậy mà bị đổi đi, bầu không khí cũng được nới lỏng, Ngụy Nhất Thần cũng không thể chờ đợi để được đọc tiểu thuyết của chị Phi nữa, kêu gào muốn tham khảo học tập. Chị Phi thì lại nói sau này có vấn đề gì bất cứ lúc nào cũng có thể hỏi chị, chị viết H rất giỏi.

Sau đó Ngụy Nhất Thần liền cười, Cận Phi thì mặt đỏ lên.

Cơm nước xong xuôi, hai người vừa định dọn dẹp phòng, thì chị Phi đã mang một con dao đi bộ từ phòng bếp ra.

Cận Phi và Ngụy Nhất Thần cùng cảm thấy một luồng sát khí phả vào mặt, sau đó dưới cái nhìn soi mói mỉm cười của Ba Ngụy, hai người nhanh chân bỏ chạy, chị Phi mang theo con dao đuổi theo, vừa đuổi vừa kêu “Đồ mất nết! Lúc trước con dám gạt chị! Lâu như vậy mới nói cho chị biết! Chị còn cho con giả làm bạn trai chị! Không đâm con mấy dao cũng khó hóa giải mối hận trong lòng của chị! Để coi sau này con còn dám gạt chị không!”

Cận Phi “… Tôi hối hận rồi, quan hệ thông gia với gia đình cậu tuyệt đối nguy hiểm đến tính mạng!”

Ngụy Nhất Thần “Yên tâm, từ nhỏ chị Phi đã cầm dao dí em chạy, lần nào cũng không đuổi kịp đâu!”

Cận Phi “… Cho nên đây gọi là tình thú của Ngụy gia các người sao…”

Ngụy Nhất Thần mỉm cười với Cận Phi, sau đó kéo Cận Phi chạy nhanh hơn. Mãi cho đến khi chạy ra ngoài mới chặn một xe taxi chui vào, thấp thoáng còn có thể nghe thấy tiếng mắng của chị Phi.

“Tôi… Phát hiện… Mẹ của cậu… Đấy… Thể lực… So với tôi.. Tốt… Tốt hơn nhiều!” Cận Phi ngồi ghế sau xe taxi thở hổn hển, tự đáy lòng cảm khái.

“Yên tâm, em sẽ giúp anh… Luyện thể lực… Tốt hơn…” Dù là thể lực của Ngụy Nhất Thần cũng không chịu được chạy xa như vậy, ngay cả bản thân Ngụy Nhất Thần cũng cảm thấy chị Phi mỗi ngày bơi 1500 mét thật không phải là luyện không, hô hấp thật tốt!

Cũng không lâu lắm, xe taxi ngừng lại, Cận Phi xuống xe xem xét, trước kia bọn họ đi ngang qua cái Super Mall này. Lúc trước chỗ này chỉ có rào chắn bây giờ đã có thể nhìn thấy một ít kiến trúc cơ bản rồi.

Cận Phi còn chưa kịp phản ứng, Ngụy Nhất Thần đã ôm lấy Cận Phi từ phía sau, không cho Cận Phi có cơ hội giãy dụa, ở bên tai Cận Phi nói “Em đã mua một căn phòng ở đây, em nhớ trước đây anh đã từng nói, anh muốn tới đây xem một chút, khi đó em đã nghĩ, thay vì tới xem một chút, còn không bằng ở lại đây! Sau này cũng tiện cho việc ăn, mặc, ở, đi lại của anh, bây giờ em tặng căn hộ này cho bà nội của anh, nhận lấy đi, cảnh vật ở đây tương đối thích hợp để dưỡng lão.”

Cận Phi nghe Ngụy Nhất Thần nói, trong lòng bỗng cực kì hỗn loạn, nghĩ đến quá khứ, hiện tại, cùng tương lai, Cận Phi quay người lại ôm lấy Ngụy Nhất Thần, sau đó chậm rãi nói “Hãy để cho chúng ta bên nhau vĩnh viễn như vậy.”

Ngụy Nhất Thần sờ đầu Cận Phi, nhẹ nhàng nói “Ừ, chúng ta nhất định sẽ bên nhau vĩnh viễn, còn có, Cận Phi, em yêu anh!”

Tác giả có lời muốn nói:

Thỏ Giấy rốt cuộc cũng bình tĩnh tâm tình lấy đau thương mà hoàn tất ~~~ bởi vì không có người xem ~~ Thỏ Giấy tỏ vẻ rất đau lòng ~~ không biết có người xem hay không ~~~ để lại vài dòng cho Thỏ Giấy đi ~~~~ 55555555555555 cảm tạ bọn Miêu Miêu đã ủng hộ ~~~ ngẫu vĩnh viễn sẽ nhớ tới ~~~

Hố mới mở ~~~ Trọng sinh chi tôi là xã hội đen, ngọt văn, xù lông nha ~~~ hoan nghênh mọi người ủng hộ ~~~~~~ http://www.jjwxc.net/onebook.php?novelid=1913881

—-Hoàn—-

Sự kiện phòng 503

Skp503 – Chương 36 + 37


36., Động đất ~~ !!

Thời tiết ngày hôm đó kỳ thực rất tốt, hôm đó vừa vặn Ngụy Nhất Thần không có lớp, cho nên buổi tối hôm trước liền về nhà, chơi game suốt đêm, sáng hôm sau mới lái xe trở về, trở lại ký túc xá liền trực tiếp lên giường đi ngủ.

Buổi sáng khi Cận Phi đi học nhìn thấy Ngụy Nhất Thần ngủ rất ngon, cũng không để ý, giữa trưa trở về còn mang cơm trưa cho Ngụy Nhất Thần, gọi Ngụy Nhất Thần vẫn không tỉnh, Cận Phi mới nghỉ ngơi một lát rồi đi học tiếp, có điều Cận Phi cũng không lo lắng, bởi vì cũng không phải lần đầu tiên Ngụy Nhất Thần thức đêm chơi game, bình thường thằng nhóc này buổi tối không ngủ căn bản sẽ không tỉnh được, hơn nữa ngủ cực kỳ say.

Trước kia Cận Phi thường hay giỡn, nói phỏng chừng về sau cho dù có động đất thằng nhóc này cũng không tỉnh dậy. Thế nhưng Cận Phi chưa từng hối hận mình mỏ quạ đến như vậy, bởi vì buổi chiều 2 giờ 34 phút, động đất.

Phòng học Cận Phi ở lầu hai, lúc ấy giáo viên kinh tế phương tây đang cố gắng vẽ ra đủ loại đồ thị cung cầu, sau đó toàn bộ phòng học liền bắt đầu lung lay. Thời điểm bắt đầu lay động tất cả mọi người ngây ngẩn cả người, sân trường đáng lẽ ầm ĩ lập tức liền an tĩnh, tiếp theo không biết là ai ở trong hành lang la một tiếng động đất! Sau đó mọi người tựa như uống thuốc kích thích điên cuồng chạy ra bên ngoài.

Bọn Cận Phi ở tầng thấp, hơn nữa phòng học vừa vặn ngay ở đầu cầu thang, cho nên ngay lập tức xông xuống cầu thang, thế nhưng âm thanh sau lưng vẫn rõ ràng truyền đến bên tai của bọn họ, các loại gào thét, chửi bới, tiếng khóc hoảng loạn truyền vào tai mọi người, làm cho tất cả mọi người loạn cả lên.

Có người quay đầu lại nhìn thoáng qua,nhìn thấy phía sau đã chen thành một đoàn, càng hỗn loạn càng chen chúc, vài giáo viên còn đang lớn tiếng duy trì trật tự, nhưng căn bản không hề có tác dụng, rất nhanh tiếng la khóc đã lấn át hết thảy. Cận Phi cũng đi theo đoàn người chạy đến sân thể dục khoa kinh tế gần nhất, mới chạy được hai bước, Cận Phi bỗng nhận ra, Ngụy Nhất Thần vẫn còn ngủ ở ký túc xá!!!

Lúc Hắn đi sợ trộm lẻn vào phòng, cũng sợ có người quấy rầy Ngụy Nhất Thần nghỉ ngơi, cố ý đóng chặt cửa, nhất định không có ai nghĩ đến bên trong còn có người đi! Cho dù có người nghĩ tới, còn có người nào dư tinh lực quan tâm người khác chứ! Anh hiểu rất rõ Ngụy Nhất Thần, chắc đối phương thật sự không có tỉnh! Cho nên một giây sau, hầu như là bản năng của Cận Phi, liền một mạch chạy hết tốc lực tới lầu ký túc xá.

Tình huống lầu ký túc xá không tốt hơn lớp học bao nhiêu! Hầu như tất cả mọi người trong ký túc xá đang liều mạng chạy xuống, thậm chí có người chỉ mặc quần lót đã chạy một mạch chen vào đoàn người.

Cận Phi nhìn đám người chen chúc thành một đoàn di chuyển xuống dưới, không chút do dự đi ngược hướng với dòng người mà chen lấn đi lên. Cận Phi không biết khí lực mình rốt cuộc là từ nơi nào tới, lấy sức một người mà chống lại mấy trăm người, thân thể gầy teo của anh trong dòng người tựa như một cọng cỏ nhỏ trên con sông lớn.

Thế nhưng dù vậy, Cận Phi vẫn liều mạng leo lên trên. Thân thể bị dòng người đánh tới đánh lui, không phải va vào tay vịnh lan can, thì là va vào tường, trên người thỉnh thoảng cũng bị vài cái cùi chỏ húc trúng, chân thì bị giẫm đến không còn tri giác. Nhưng mà Cận Phi vẫn cắn răng trèo lên trên, liều mạng chen lên.

Ai cũng không biết chấn động tiếp theo đến lúc nào, ai cũng không biết cái lầu này đến cùng có đủ rắn chắc hay không, mà việc duy nhất anh biết đến, chính là Ngụy Nhất Thần còn ở phía trên, cho dù đã chết anh cũng phải lôi Ngụy Nhất Thần ra!

May là bởi vì mọi người đều đang chạy xuống, cho nên khi đến lầu ba hầu như không có người. Cận Phi rốt cuộc cóthểrờibỏ đoàn người chạy lênnhư điên, sau đó trực tiếp phá cửa phòng 503. Bởi vì quá gấp, toàn bộ cửa phòng thiếu chút nữa đã bị rơi ra, âm thanh lớn rốt cuộc cũng đánh thức Ngụy Nhất Thần.

Ngụy Nhất Thần mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhìn thấy Cận Phi đứng dưới giường mình, đang kéo cánh tay của mình xuống. Không đợi Ngụy Nhất Thần hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, liền sửng sốt bị Cận Phi kéo từ trên giường xuống đất, sau đó lôi mình chạy ra ngoài.

Ngụy Nhất Thần theo Cận Phi chạy xuống lầu mới tỉnh ra, nhìn thoáng qua bộ dạng Cận Phi, trong nháy mắt tâm Ngụy Nhất Thần đau giống như là bị máy trộn bê-tông khuấy đảo.

Cận Phi bình thường luôn mặc áo sơ mi trắng sạch sẽ, bây giờ tóc bị mồ hôi thấm ướt dán chặt vào da đầu và trán trên mặt rõ ràng còn bị dính tro bụi.

Áo sơmi màu trắng vừa bẩn vừa không ra hình thù gì, một tay áo còn bị xé thành lỗ hổng lớn, thiếu chút nữa rớt từ trên bả vai xuống. Trên quần rất nhiều dấu giày không nói, chỗ bắp chân còn có một lỗ hổng nổi bật, thậm chí xuyên thấu qua lỗ lớn này còn có thể nhìn thấy bên trong mơ hồ lộ ra vết máu.

Trên chân càng vô cùng thê thảm! Vốn là một đôi giày trắng bây giờ chỉ còn lại có một chiếc, một chiếc khác đã bị giẫm đến không nhìn ra màu sắc. Mà cái chân trần kia, mu bàn chân cũng bị giẫm thành bầm tím, thảm nhất là ngón cái, toàn bộ móng đều bị giẫm rơi ra, máu ứa ra ngoài!

Phải biết rằng ngay cả bác sĩ cũng đã từng nói, đau đớn nhất của con người chính là dưới tình huống không tiêm thuốc tê mà nhổ móng tay móng chân! Lúc này nhìn Cận Phi rất chật vật,vết thương chồng chất, còn liều mạng lôi mình chạy xuống dưới. Ngụy Nhất Thần không biết đến cùng là xảy ra chuyện gì, thế nhưng cậu biết Cận Phi kéo cậu khẳng định có đạo lý của anh. Cho nên Ngụy Nhất Thần kéo Cận Phi lại, khiêng người lên lưng của mình, sau đó sải bước chạy ra khỏi lầu ký túc xá.

Ngụy Nhất Thần ra khỏi lầu ký túc xá, liền nhìn thấy có một vài người đang chạy về sân thể dục, cho nên cũng chạy theo mọi người ra sân thể dục. Trong nháy mắt chạy vào sân thể dục, Ngụy Nhất Thần cảm thấy người vẫn luôn căng thẳng trên lưng mình đột nhiên cứng đờ, sau đó giống như đã dùng hết tất cả khí lực, từ sau lưng của Ngụy Nhất Thần trượt xuống dưới.

Lúc Cận Phi tỉnh lại là ở trong nhà Ngụy Nhất Thần, chỉ có điều không phải ở phòng khách, mà là trong phòng của Ngụy Nhất Thần. Nhìn đồng hồ trên tường, đã hơn 10 giờ tối rồi, Cận Phi cũng rất kinh ngạc mình lại ngủ lâu như vậy, thế nhưng suy nghĩ kỹ một chút, kia hẳn không phải là ngủ, là té xỉu đi.

Cận Phi cười khổ một cái, sau đó cố gắng ngồi dậy, sau khi khẽ động mới phát hiện, có lẽ mình gần như thành người tàn phế rồi, tất cả cơ bắp trên người và các đốt ngón tay đều đang kêu gào, giống như là mỗi một tế bào đều đang gầm thét la đau, ngón cái và bắp chân càng đau khiến cho Cận Phi toát ra mồ hôi lạnh.

Hoàn hảo đúng lúc này Ngụy Nhất Thần bưng cháo trứng muối thịt nạc vào, trông thấy Cận Phi tỉnh, vội vàng bỏ cháo lên tủ đầu giường, sau đó ngồi ở mép giường, Cận Phi nhìn chằm chằm, liên tục nhìn chằm chằm, yên lặng nhìn chằm chằm, sau đó đang lúc Cận Phi cảm giác mình cũng sắp đui mắt, Ngụy Nhất Thần bỗng vỗ đầu Cận Phi một cái, sau đó kéo tay Cận Phi nhẹ nhàng cọ cọ lên mặt mình, rồi thấp giọng nói:

“Đầu óc anh có bị bệnh không! Hôm nay không uống thuốc hả! Đi ra ngoài bị cửa kẹp sao! Rửa mặt bị nướcvào sao! Tình huống hôm nay là cái gì! Anh có biết ngộ nhỡ có động đất anh sẽ chết hay không!! Tầng năm đó!! Anh không muốn chạy cũng phải chạy chứ!! Rõ ràng đã ra ngoài rồi còn trở về làm chi vậy!! Muốn chết hả!! Người nhiều như vậy anh cũng đừng chen lên chứ!! Trí thông minh của anh bị hỏng sao?!! Không biết sinh mệnh rất đáng quý sao?!! Không biết làm người không vì mình, trời tru đất diệt sao?!! Không biết còn sống mới có tất cả sao?!!”

Lẽ ra thời điểm Ngụy Nhất Thần rống, Cận Phi rất muốn cãi lại, Nhưng khi Cận Phi vừa định mở miệng, cảm thấy có một chất lỏng lành lạnh trượt trên lòng bàn tay của mình. Cận Phi nhẹ nhàng thở dài, sau đó đưa tay lên sờ sờ đầu Ngụy Nhất Thần, một giây sau, Ngụy Nhất Thần liền thuận thế quỳ gối trên mặt thảm, lấy đầu tựa vàongực Cận Phi, nhẹ nhàng nói “Con mẹ nó, sau này anh không được làm em sợ nữa! Em vừa nghĩ tới lúc đó anh có thể sẽ chết, liền cảm thấy thế giới này cũng sụp đổ, cảm giác đó không tốt, mẹ nó thực không tốt.”

Cận Phi cười khổ một cái, tiếp tục lấy tay xoa xoa đầu Ngụy Nhất Thần nói “Có lẽ đầu óc tôi thật sự bị nước vào rồi, cũng không biết vì sao, trong đầu cũng chỉ có một ý nghĩ, chính là đi cứu cậu! Đi cứu cậu! Ai bảo bình thường cậu ngủ như heo chết làm chi, ai bảo cậu không ở nhà ngủ mà nhất định phải về ký túc xá! Ai bảo cậu làm tôi bỗng ý thức được, tôi tình nguyện chết, cũng muốn chết cùng một chỗ với cậu chứ!”

Cận Phi nói xong vỗ vỗ đầu Ngụy Nhất Thần, đối phương lập tức nâng mặt lên, sau đó Cận Phi lần đầu tiên ởtrước mặt Ngụy Nhất Thần mà rơi lệ, nhẹ nhàng nói “Anh yêu em!”

Ngụy Nhất Thần “… Mẹ kiếp!!!!! Nếu không phải cả người anh toàn là vết thương!! Hôm nay em nhất định phải làm chết anh!!!” Ngụy Nhất Thần ôm chặt Cận Phi mãnh liệt gặm, mãi đến khi Cận Phi kêu đau mới dừng lại, hai người cứ như vậy mà nhìn nhau, sau đó không hẹn mà cùng cười ha hả, tất cả ngăn cách trước đây trong nháy mắt này toàn bộ đều tan thành mây khói.

Cận Phi yêu Ngụy Nhất Thần, Ngụy Nhất Thần yêu Cận Phi.

Còn sống, thật tốt.

Tác giả có lời muốn nói:

Cái kia,bọn Đồng Tử không muốn xem H, cái này chính là phần cuối rồi nha ~~~(Có người không muốn xeam H sao???)

  1. , Lấy thân báo đáp ~~

Cận Phi ở nhà Ngụy Nhất Thần nằm hai tuần, nguyên nhân là do Ngụy Nhất Thần rất thích việc Cận Phi mỗi ngày nằm trên giường của mình, hửm, nhìn rất đẹp mắt, hơn nữa còn cóthể ôm ngủ, sỗ sàng ăn vụn.

Một nguyên nhân khác chính là sau khi Trịnh Tư Kỳ biết Cận Phi bị thương, thêm mắm thêm muối tuyên truyền hình tượng Cận Phi thành một người vĩ đại thấy việc nghĩa hăng hái làm, vì bạn học phấn đấu quên mình để rồi cả người bị thương nặng, mặc dù bị lão Đại, lão Tam và Đoạn Nhiên mãnh liệt khinh bỉ, thế nhưng trong trường không biết, cho nên Cận Phi liền không hiểu ra sao đã nhận được một huy hiệu hăng hái làmviệc tốt, hơn nữa trong trường vừa cho Cận Phi nghỉ hai tuần, vừa khen thưởng học phần hai môn tự chọn, nói hăng hái làmviệc tốt là một bài học quan trọng trong cuộc sống…

Chẳng qua những thứ này Cận Phi không biết, ngoại trừ mấy ngày đầu lão Đại, lão Tamcòn ân cần điện thoại thăm hỏi, về sau điện thoại của anh cũng bị Ngụy Nhất Thần nghe hộ với lý do ảnh hưởng nghỉ ngơi. Thế nhưng mấy lần Trịnh Tư Kỳ điện thoại, Ngụy Nhất Thần lại không dám nhận thay, nhưng tự đáy lòng Cận Phi lại hi vọng Ngụy Nhất Thần nhận nó cho rồi, bởi vì chỉ cần Trịnh Tư Kỳ vừa mở miệng, câu đầu tiên nhất định hỏi “Đã ăn chưa?”

Ăn ăn ăn! Ăn cái đầu cậu!! Cận Phi lần thứ ba ném điện thoại lên giường sau khi triệt để bó tay. Tại sao phản ứng lớn như vậy? Bởi vì cú điện thoại đầu tiên Trịnh Tư Kỳ còn cố ý giải thích, cái gọi là ‘đã ăn chưa?’ Chính là rốt cuộc Cận Phi đã bị Ngụy Nhất Thần ăn hay chưa…

Tuy những thứ này làm Cận Phi có chút đau đầu và buồn bực, nhưng mà anh trải qua hai tuần này vẫn rất thư thái. Trước kia mặc dù biết Ngụy Nhất Thần biết nấu cơm, thế nhưng biết và được ăn là hai việc hoàn toàn khác nhau. Hai tuần này Ngụy Nhất Thần cũng xin nghỉ, chuyên tâm ở nhà chăm sóc Cận Phi.

Bởi vì miệng vết thương và móng tay của Cận Phi, đều là ngoại thương, ăn kiêng tương đối ít, cho nên Ngụy Nhất Thần nghĩ hết đủ loại biện pháp tăng cường dinh dưỡng cho Cận Phi, cố gắng hồi phục thân thể đồng thời vỗ béo Cận Phi thêm một chút.

Thế nhưng, đồ ăn ngon ăn nhiều cũng sẽ ngán, cho nên khi lần thứ hai Ngụy Nhất Thần bưng canh móng heo hầm cách thủy vào, Cận Phi rốt cuộc cũng không nhịn được mà nổi giận “Lại là canh móng heo! Mẹ nó, cậu cho là ông đây đang ở cữ sao!! Ăn canh móng heo cái gì!!!”

Ngụy Nhất Thần “Kỳ thực nếu anh có thể sinh, ba mẹ em chắc chắn sẽ đồng ý nhanh hơn.”

Cận Phi “… Cậu nhanh đi chết đi, đừng làm phiền tôi!”

Mặc dù đã uống xong canh móng heo, nhưng đây vẫn không phải là mâu thuẫn chủ yếu của Cận Phi và Ngụy Nhất Thần, mâu thuẫn chủ yếu bây giờ tập trung ở vấn đề Cận Phi thấy ánh mắt của Ngụy Nhất Thần càng ngày càng đen tối…

Trên người Cận Phi có thương tích, nhất là ngón chân cái không thể dính nước. May là nhà Ngụy Nhất Thần có bồn tắm, có thể duỗi chân ở bên ngoài tắm rửa. Có điều bởi vì hành động bất tiện, cho nên mỗi lần tắm, Ngụy Nhất Thần đều sẽ giúp Cận Phi cởi quần áo ngủ, sau đó tìm màng nilon bảo vệ thực phẩm gói kỹ vết thương của Cận Phi lại, sau cùng mới ôm Cận Phi vào phòng tắm, thả vào trong bồn tắm nước nóng. Chờ Cận Phi tắm xong, thận trọng ôm Cận Phi ra, lau khô mặc quần áo rồi nhét vào ổ chăn.

Qua thời gian vết thương trên người Cận Phi càng ngày càng nhẹ, bây giờ, chỉ còn trở ngại ở ngón chân thôi, nhưng mà, việc này cũng không phải là trở ngại việc ăn thịt của Ngụy Nhất Thần, cho nên Cận Phi uống xong một bát canh móng heo, cả người toàn là mồ hôi nên muốn đi tắm, Ngụy Nhất Thần lại xuất hiện ánh mắt đen tối.

Cận Phi “… Cậu tính toán thật là kỹ nha, mỗi lần đều cho tôi húp loại canh toàn là dầu mỡ này, sau đó thừa cơ giúp tôi tắm rửa, thuận tiện ăn vụng đậu hủ!” Được rồi, mặc dù không muốn thừa nhận, thế nhưng ngoại trừ hoa cúc và dưa leo của Cận Phi còn giữ vững ởngoài mặt trận, những chỗ khác toàn bộ đã bị Ngụy Nhất Thần sờ soạng qua, mà chính Cận Phi, vậy mà cũng đã quen rồi…

“Cận Phi mày là một người không có nguyên tắc!” Sau khi Cận Phi im lặng phát hiện sự thực này, hung hăng khinh bỉ bản thân một chút.

Bất kể nói thế nào, tắm hay là rửa, Cận Phi vẫn tận lực khiến cho mình xem nhẹ ánh mắt của Ngụy Nhất Thần, sau đó làm bộ bình tĩnh tắm rửa sạch sẽ. Cũng may, trình tự bây giờ và lúc trước đều là giống nhau, không có vấn đề gì. Nhưng khi Ngụy Nhất Thần ôm Cận Phi vào phòng ngủ, Cận Phi phát giác trình tự thiếu một bước trọng yếu.

“Quần áo ngủ của tôi đâu!!!” Cận Phi nằm trong chăn, hai tay nắm chặt chăn, sau đó ba lăn hai lộn đã thành một bé tằm, còn ra sức nhúc nhích về phía vách tường.

Ngụy Nhất Thần “… Anh cảm thấy anh bây giờ đánh thắng được em sao?”

“Mẹ nó! Cậu còn muốn đánh tôi hả!” Cận Phi nỗ lực xoay đầu qua, sau đó lại tốn sức đưa tay ra khỏi chăn, dựng thẳng ngón giữa!

“Làm sao anh biết em muốn làm việc này?” Ngụy Nhất Thần cười cười, cũng không ngăn cản Cận Phi ngọ nguậy, mà là yên lặng kéo tủ đầu giường ra, sau đó tựa như khoe khoang lắc lắc dầu bôi trơn và áo mưa trong tay.

Cận Phi “… Nếu hôm nay tôi để cho cậu làm thành công cái này, sau này tôi sẽ theo họ cậu!”

“Vậy anh đã thực hiện rồi, anh quên em đã từng nói anh chính là Ngụy Cận Thị sao?”

“…”

“Bây giờ em có ba tin nói cho anh biết, nói xong anh sẽ quyết định coi có muốn tiếp tục hay không, thế nào?”

“Tin gì?”

“Trong ba tin này, một tin tốt, một tin xấu, một tin không biết tốt xấu, anh muốn nghe tin nào trước?

“Sao cậu nói nhảm nhiều vậy chứ!” Cận Phi lườm một cái. Thế nhưng bởi vì bọc trong chăn, cho nên không hề có chút lực sát thương nào.

Ngụy Nhất Thần cũng không phản bác, lên giường kéo sâu róm Cận Phi qua ôm vào ngực, chậm rãi nói “Tin xấu là Đoạn Nhiên cũng biết chuyện của chúng ta, cậu ấy thấy chúng ta hôn môi, cho nên không biết trong trường còn có người khác biết hay không; tin tức tốt là Đoạn Nhiên cũng là gay, hắn thích tên thiếu gân Từ Huy kia; tin cuối cùng là, ba mẹ em biết chuyện chúng ta rồi, do em không biết tâm ý của anh, cho nên dự định một mình kéo dài, kéo tới khi nào thấy rõ mới thôi. Nhưng mà bây giờ em đã biết, cho nên, em định nghỉ hè năm nay kết thúc sẽ come out với người trong nhà, vì vậy, em hi vọng quan hệ hai ta có thể tiến thêm một bước, vì em chuẩn bị come out nên thêm cho em một chút dũng khí, được không?”

Nghe hai cái trước xong, kỳ thực Cận Phi vẫn tính là bình tĩnh, thế nhưng lúc nghe đến cái thứ ba, Cận Phi triệt để bối rối, sau đó không để ý Ngụy Nhất Thần mà bắt đầu ở trong chăn giãy giụa.

“Đừng làm rộn! Come out cái giá phải trả quá lớn, tuyệt đối không thể!”

“Anh vì em ngay cả mạng cũng không cần, em còn không thể cho anh một danh phận sao?”

Cận Phi vô lực xem thường một cái “Nghe thấy câu đầu tiên trong lòng tôi vẫn rất vui mừng, có điều con mẹ nó câu thứ hai của cậu là sao hả, danh phận! Danh phận cái rắm!” Chẳng qua Cận Phi mặc dù nói như vậy, nhưng cũng không giãy dụa nữa.

Kỳ thực, cho dù nếu anh không định đối mặt, lại sợ hãi cảnh tượng come out này, ba mẹ của Ngụy Nhất Thần cũng đãbiết rồi. Nếu mình vì cậu ta mà có thể chết, còn không bằng cứ không thèm đến xỉa một lần, tình huống tệ nhất chính là về sau mình cố gắng nuôi thêm một người nữa thôi! Nếu hai người định ở cùng một chỗ, vậy thì cùng nhau đối mặt là được rồi, xe đến trước núi ắt có đường!

Cận Phi vẫn ngây người suy nghĩ, Ngụy Nhất Thần không nói không rằng, chỉ tiếp tục ôm Cận Phi, yên lặng chờ Cận Phi tỏ thái độ. Một lát sau, Cận Phi lại bắt đầu giãy giụa, lần này, Ngụy Nhất Thần thả Cận Phi ra.

Mất sức lực cả buổi mới lấy được chăn quấn lung tung trên người mình ra, Cận Phi hít sâu một hơi, quay về Ngụy Nhất Thần nói “Come out thì come out! Ông đây cùng cậu! Cùng lắm thì sau khi cậu bị đuổi ra khỏi nhà ông đây nuôi cậu!”

Come out là tâm bệnh cuối cùng của Cận Phi, năm đó come out đã trở thành cái chết của cha mẹ, làm cho Cận Phi vẫn e ngại về việc này. Hôm nay, Cận Phi muốn thử một lần nữa, cho nên làm sao Ngụy Nhất Thần không vui mừng cho được.

Tác giả có lời muốn nói:

Lần đầu tiên đăng chương này, không biết có bị khóa văn hay không!! Thỏ Giấy có thể bị bắt đi hay không ~~~

Sự kiện phòng 503

Skp503 – Chương 34 + 35


  1. , Đủ loại bia đỡ đạn ~~

Thật vất vả đợi đến kỳ nghỉ đông kết thúc, ba mẹ của Ngụy Nhất Thần cùng nhau trở về Hà Lan, Ngụy Nhất Thần cũng đã sớm ngồi xổm ở cửa trạm xe lửa. Cận Phi bảo hôm nay sẽ trở về, thế nhưng vừa rồi xe lửa vào trạm, tất cả mọi người đều đã ra gần hết rồi, Ngụy Nhất Thần vẫn không nhìn thấy bóng dáng Cận Phi. Dựa theo lý thuyết dáng người cao như Ngụy Nhất Thần, có lẽ Cận Phi rất dễ dàng nhìn thấy mới đúng, vì vậy Ngụy Nhất Thần càng thêm nỗ lực nhón chân lên nhìn vào trong, sau đó liền cảm thấy sau lưng mình bị va vào một phát, cúi đầu xuống, nhìn thấy một người đang mang một cái ba lô lớn.

Ngụy Nhất Thần “…”

Lại cúi đầu, Ngụy Nhất Thần mới nhìn rõ phía dưới ba lô còn có một cái đầu nhỏ, lộ ra nhưng đã bị dồn ép đến mức không nhấc lên nổi. Ngụy Nhất Thần vội vàng cầm cái túi sau lưng Cận Phi, vác lên lưng mình, Ngụy Nhất Thần bỗng cảm khái, thân thể nhỏ bé kia của Cận Phi làm sao khiêng được cái túi đồ vật này tới được, mẹ nó quá nặng!

Hai người lái xe trở lại ký túc xá, Ngụy Nhất Thần không kịp chờ Cận Phi mở ba lô ra, muốn biết rốt cuộc là Cận Phi mang cái gì, kéo mở ra, phát hiện tất cả bên trong đều là lọ thủy tinh.

“Anh mang nhiều lọ như vậy về làm gì?”

“Mắt cậu mù hả? Không nhìn thấy trong bình có rượu sao?”

“… Kỳ thật vừa nhìn rõ bên trong đồ vật là chất lỏng trắng trắng, phản ứng đầu tiên của em là hồ dán chưa được nấu kỹ hoặc là dung dịch gì đó trộn với nước.”

“Kỳ thật cậu đang nói về dung lượng não của cậu đúng không… Cậu nghĩ tất cả cái này là cái gì… Đây đều là rượu gạo nhà tôi tự làm, rượu gạo biết không, lần trước mang một chút lên, bọn họ đều nói dễ uống, tôiliền thuận tiện nhận đơn đặt hàng, lần này vừa vặn bán cho bọn họ.” Cận Phi im lặng, móc trong bọc ra tất cả lớn nhỏ hơn ba mươi bình rượu gạo nhà mình ủ, xách tới lầu ký túc xá bán.

Ngụy Nhất Thần “Chuyện về nhà chưng cất rượu tới đây bán như vậy, đầu óc cũng không phải người bình thường có thể làm ra.” Thế nhưng Ngụy Nhất Thần chỉ nghĩ thôi chứ không dám cằn nhằn một câu, trước mặt Cận Phi đánh chết cũng không dám nói.

Chẳng qua một cái ba lô tuyệt đối sẽ không chỉ chứa hơn 30 bình rượu gạo, cho nên Ngụy Nhất Thần thừa dịp khi Cận Phi ra ngoài bán rượu len lén mở ra, phát hiện ngoại trừ hai món quần áo của Cận Phi ở ngoài, tất cả đều là các loại gia vị để ướp và một vài món quà vặt.

Lúc Cận Phi trở lại, nhìn thấy cảnh tượng Ngụy Nhất Thần đứng trước hành lý của anh, còn đang cố gắng nuốt nước miếng.

“…”

Cận Phi đi qua vỗ vỗ Ngụy Nhất Thần, sau đó chậm rãi nói, “Đừng chảy nước miếng, những thứ này chính là mang cho cậu đấy.”

Lời Cận Phi còn chưa nói hết, Ngụy Nhất Thần đã như một con chó dữ chụp mồi mà lao vào trong hành lý, ăn đến nổi không còn biết trời đất, khiến cho khóe miệng Cận Phi bắt đầu co giật, ba mẹ của cậu rốt cuộc là nuôi cậu thành cái thứ gì, cậu không phải là biết làm cơm sao, còn ăn đến sung sướng như vậy làm gì!! Kỳ thật cậu chính là đồ tham ăn đúng không! Đúng không!

Chờ khi lão Đại lão Tam trở về phòng, đã nhìn thấy trên mặt đất toàn là giấy gói, một đồ hộp và hai cái chai trống không cộng thêm vẻ mặt xám tro của Cận Phi, lập tức hiểu ra hai chuyện: Một, Cận Phi mang đồ ăn theo; hai, đều bị Ngụy Nhất Thần ăn hết sạch.

Vì vậy hai người lập tức đạt thành đồng minh lôi Ngụy Nhất Thần đang nằm trên ghế ngủ gật đánh một trận. Ông đây đã ở cùng Cận Phi một năm rưỡi rồi! Ký ức năm ngoái ăn thịt khô còn chưa phai đâu! Rất vất vả Cận Phi mới mang thức ăn ngon! Mẹ nó, ai cho phép cậu ăn hết chứ! Ông đây phải đánh chếtcậu!!!

Sau khi khai giảng chính là đại hội thể thao của sinh viên đại học, Ngụy Nhất Thần với tư cách là thành viên dự bị của đội bóng rổ trường, cho nên cũng phải đi thành phố B tham gia đại hội thể thao trong 25 ngày, vì vậy 20 ngày sau, lão Đại lão Tam nhìn oán niệm những ngày này vẫn luẩn quẩn không đi, rốt cuộc không thể nhịn được nữa bạo phát!

“Cận Phi, fuck tôi cảnh cáo cậu, cậucòn nghe last smile nữa ông đây liền liều mạng với cậu!!! Không phải là lúc Ngụy Nhất Thần diễn đã dùng qua sao, không phải là em ấy đã đi 20 ngày rồi sao, cái này so với nghỉ đông còn dài hơn, cậu bình thường một chút cho ông!! Nếu không cậu tự mình nghe đi! Mẹ nó, ông đây nghe đến mức muốn ói ra!!” Sau khi lão Tam nghe Cận Phi mở bài last smile liên tục 20 ngày, rốt cuộc không nhịn được phát điên.

“Đúng đấy, cậu đổi bài khác đi, nếu không đổi lão Tam sẽ thành oán phụ đó.” Lão Đại cũng bó tay rồi, vội vàng phụ họa.

“Các cậu chính là cấu kết với nhau làm việc xấu, tớ chẳng qua là nghe bài này có mấy ngày mà các cậu đã chịu không nổi rồi, còn cùng nhau ức hiếp tớ, kỳ thật hai cậu là một cặp đúng không!” Cận Phi xem thường khoát khoát tay, hai ngày nay anh trong lúc vô tình mua một cái võng, liền để ở chính giữa giường của anh và lão Đại, lúc này Cận Phi đang thảnh thơi nằm trên võng một tay cầm MP3 và một cái loa mini mua mười đồng, tản ra các loại khí chất oán phụ đen tối.

Thế nhưng hiển nhiên nỗ lực của lão Đại không được Cận Phi nhìn tới “Tớ đang rất buồn phiền, người sống chớ tiến vào bằng không thì hối hận không kịp đó” Khí tức nguy hiểm, mãnh liệt kháng nghị, sau đó trong tiếng kháng nghị, Cận Phi không tình nguyện đổi ca khúc thành 《just one last dance》.

Lão Đại lão Tam “…” Trời ạ, trước kia tối thiểu tiết tấu còn mạnh mẽ, bây giờ càng không nghe được! Khiến cho lão Đại nghĩ tới bạn gái trước của lão Tam! Cho nên mấy ngày sau, lão Đại và lão Tam vẫn bị bắt ép nghe 《just one last dance》 tháng ngày phải vượt qua càng thêm đau khổ.

Chẳng qua trên thế giới này hiển nhiên không có khổ nhất chỉ có khổ hơn, bởi vì chuyện như đạp phải chân đau này, trong tình huống bình thường một khi đạp phải, hậu quả là không thể tưởng tượng nổi. Lão Đại lão Tam tuy rằng chỉ đạp chân nhỏ, thế nhưng so ra vẫn tương đối nhẹ, có điều gần đây có một anh bạn đang theo đuổi một cô gái trong ký túc xá bên cạnh, mỗi ngày ngồi xổm ở giữa ký túc xá nữ và ký túc xá nam kêu gào tên của cô bé còn nói anh yêu em, một cước này rõ ràng đã giẫm rất nặng, cho nên, không ngoài ý muốn Cận lão đại bạo phát.

Chuyện là như vầy, vào ngày thứ sáu sau khi tắt đèn tên nam sinh ở đằng kia không biết sống chết xuất hiện ở dưới lầu ký túc xá, lạibắt đầu kêu gào “XXX, anh yêu em, làm bạn gái của anh đi, sẽ chăm sóc em!”, sau đó vẻ mặt mong đợi nhìn lên trên, mà lúc cả trai lẫn gái các lầu khác đang duỗi đầu chờ xem kết cục của câu chuyện, Cận Phi kéo cửa sổ ra, đối với nam sinh rống: “Em cũng yêu anh! Em ở ký túc xá chờ anh!” Sau đó phanh một tiếng đóng cửa sổ lại.

Trong nháy mắt, chung quanh liền an tĩnh…

Nam sinh đau khổ dưới lầu “…”

Mọi quần chúng vây xem “…”

Đám hủ nữ “Oa oa oa!!! Đây chính là một cặp gay!!! Trước mặt mọi người thổ lộ!!! Đối phương còn đáp ứng rồiđó!!! Còn ở ký túc xá chờ người kia!!! Kế tiếp là H rồiđấy!!!!”

Nam sinh đau khổ “…”

Quần chúng vây xem “…”

Bởi vì Cận Phi làm liền một mạch các động tác đóng mở cửa sổ kêu người, hơn nữa còn kêu khàn cả giọng, cho nên mọi người chỉ nhìn thấy nam sinh đau khổ, sửng sốt không biết là vị nào đáp ứng. Kết quả nhân vật nữ chínhvốn định để nam sinh kêu gào đủ 7 ngàymới đồng ý, giờ thành raphải căm giận, nam sinh đáng thương kia thì mãi cho đến khi tốt nghiệp cũng không tìm được bạn gái, còn bị bạn học nam quấy rối mấy lần, cuối cùng bước lên con đường tiểu thụ không đường về. Nhưng mà chuyện sau của bọn họ, chúng ta sau này hãy nói.

  1. 35. , Hai người dao động

Đợi đến lúc Ngụy Nhất Thần thi đấu trở về lại ký túc xá, lão Đại và lão Tam gần như muốn dâng Ngụy Nhất Thần lên bàn thờ ngồi, fuck về sau đừng đi thi đấu gì đó nữa được không! Dù sao cũng chỉ là dự bị! Còn đi nữa tụi anh có thể sẽ chết ngay lập tức đó! Ngay cả người qua đường A cũng phải làm bia đỡ đạn nữa là! Em quản tốt tiểu thụ nhà em đừng để cậu ta chạy loạn được không! Sẽ cắn người đó!

Mà nhân vật chính Cận Phi hiển nhiên không hề có một chút tính tự giác, chỉ lo vui vẻ ăn quà vặt Ngụy Nhất Thần mang về, sau đó quay về phía Ngụy Nhất Thần nhíu mày, tỏ vẻ thoả mãn. Người sau thì lập tức hóa thành sói ba đuôi xông tới cắn Cận Phi, lão Đại lão Tam thì lại thống khổ che mặt đối với sự không biết xấu hổ của đôi gian phu dâm phu này, không có lập trường, không có nguyên tắc!! Sau đó buồn bực đi ra ngoài khóa cửa trả lại không gian cho bọn họ.

Trong lòng Ngụy Nhất Thần rất vui vẻ, sau đó ôm Cận Phi từ trên võng xuống ném lên bàn ở giữa phòng. Hơn 20 ngày không gặp, Cận Phi cũng miễn cưỡng chống cự hai cái, liền quàng hai tay lên cổ Ngụy Nhất Thần, hai người hôn đến không biết trời đất, mãi cho đến khi Cận Phi không thể thở được nữa mới tách ra.

Ngụy Nhất Thần nhìn thấy, Cận Phi nửa nằm lên bàn, mắt ngấn lệ, gò má còn vương sắc hồng, bờ môi bởi vì mới bị gặm cắn mà đỏ au, hơn nữa trong đôi mắt còn có hơi nước như có như không, Ngụy Nhất Thần liền cảm thấy một luồng nhiệt khí vèo một cái đã vọt xuống dưới, hai cánh tay cũng bắt đầu không thành thật mò xuống sờ lên ngực của Cận Phi.

Khi ngón tay xẹt qua hai điểm trước ngực Cận Phi, Cận Phi không nhịn được hừ một tiếng, Ngụy Nhất Thần lập tức liền cảm giác tự chủ của mình sắp biến mất, tùy thời chuẩn bị giải quyết Cận Phi tại chỗ. Vì vậy, lần thứ hai cúi đầu xuống hung hăng hôn lên môi Cận Phi, hai người kịch liệt mà vội vàng vuốt ve thân thể lẫn nhau, như là muốn hòa đối phương làm một với mình.

Thế nhưng ngay khi Ngụy Nhất Thần rốt cuộc cũng cởi được áo ngoài của Cận Phi, lúc chuẩn bị cởi quần, thì phát hiện thấy gương mặt thống khổ của Cận Phi, căn bản cũng không phải là đang hưởng thụ, quả thực chính là chuẩn bị anh dũng hy sinh, điều này làm cho nhiệt tình của Ngụy Nhất Thần thoáng cái bị dập tắt hơn phân nửa. Lại nhìn hai mắt Cận Phi đang nhắm nghiền, Ngụy Nhất Thần hung hăng vuốt mặt mình, rồi buông Cận Phi ra.

Vốn Cận Phi nghĩ chắc Ngụy Nhất Thần muốn làm đến cùng, kỳ thực nói bản thân anh không chờ mong là gạt người, nhưng khi Ngụy Nhất Thần thật sự cởi áo trên người mình xuống, Cận Phi bỗng sợ hãi.

Kỳ thực anh đang sợ cái gì ngay cả chính anh cũng không biết, nhưng mà anh vẫn thực sợ hãi, nói cho cùng, mình cũng đã biết Ngụy Nhất Thần thật sự thích mình rồi, thế nhưng cảm tình của mình đối với Ngụy Nhất Thần không biết là dạng gì đây, anh sợ hãi mình đáp ứng Ngụy Nhất Thần không phải là bởi vì yêu thích, mà là vì thói quen, cho nên lần này anh cũng rất chủ động, rồi dùng hành động của bản thân để che dấu bất an trong lòng.

Cận Phi đợi lâu, Ngụy Nhất Thần cũng không có động tác gì, bàn tay dừng trên quần cũng đã lấy ra, Cận Phi có chút nghi ngờ mở mắt ra, liền nhìn thấy hai mắt Ngụy Nhất Thần bởi vì bị dục vọng tra tấn mà phiếm hồng đang nhìn mình chằm chằm, sau đó dùng thanh âm khàn khàn tự nhủ “Nếu như không muốn làm thì đừng miễn cưỡng, cái em có chính là thời gian nên em sẽ đợi đến ngày anh tự nguyện, sau đó hành hạ chết anh!” Nói xong, Ngụy Nhất Thần liền mang theo giỏ vào nhà tắm, để lại một mình Cận Phi nằm lên bàn, đờ ra nhìn nóc nhà.

Kỳ thực khi Ngụy Nhất Thần hôn môi Cận Phi cũng cảm giác được, mặc dù Cận Phi rất tập trung, thế nhưng cái loại bất an giữa lúc đụng chạm lẫn nhau vẫn truyền tới mình, thực ra trong lòng Ngụy Nhất Thần cũng sợ hãi, dù sao chút tình cảm này mình là người phải trả giá trước tiên, cậu không biết Cận Phi đối với cậu đến cùng có bao nhiêu tình cảm.

Khoảng thời gian này đọc tiểu thuyết trên tieba, Ngụy Nhất Thần cũng đã biết tình yêu đồng tính yếu ớt đến cỡ nào, cho nên cậu sợ hãi, bởi vì sợ, nên mới liều mạng muốn có được Cận Phi, cậu cảm thấy chỉ có như vậy mình mới hoàn toàn có được Cận Phi, lòng của cậu mới có thể an tâm, đây cũng là lý do mà cậu không muốn nói cho Cận Phi chuyện ba mẹ cậu đã biết chuyện của hai người, cậu sợ chuyện này sẽ làm tan vỡ cái tình cảm vốn cũng không quá chắc chắn này.

Thế nhưng trong lòng cậu Cận Phi mới là quan trọngnhất, cho nên cậu hy vọng Cận Phi có thể hoàn toàn giao bản thân mình cho cậu, mà không phải miễn cưỡng chính anh. Nên Ngụy Nhất Thần tình nguyện mang giỏ đi tắm nước lạnh, cũng không muốn ở tình huống như vậy mà miễn cưỡng Cận Phi.

Sau thời gian đó hai người hoặc nhiều hoặc ít đều đang lảng tránh nhau, tuy rằng hai người vẫn cùng vào cùng ra, ngẫu nhiên sẽ hôn môi, nhưng mà khắp nơi đều lộ ra sự cẩn thận, hơn nữa mức độ cẩn thận này đến ngay cả lão Đại cũng nhìn ra được. Lão Đại còn lén lút nói chuyện với Cận Phi, hỏi có phải xảy ra vấn đề gì hay không, có điều Cận Phi chỉ là cười nói không có việc gì.

Cứ như vậy, mỗi người mang một tâm sự mà trải qua đoạn thời gian này, cho đến một ngày tháng năm.

Tác giả có lời muốn nói:

Tôi không phải cố ý muốn đăng ít chữ như vậy đâu, nhưng mà không đăng như vậy câu chuyện cũ phía dưới sẽ bị đứt đoạn mất… Thỏ Giấy sai rồi… Chương tiếp theo nhiều chữ một chút nha ~~

Sự kiện phòng 503

Skp503 – Chương 32 + 33


  1. , Bị ép bộc lộ?

Trong tình huống bình thường, lúc đi học hoặc là làm việc, sẽ cảm thấy ba ngày quả thực dài dằng dặc. Thế nhưng ngày nghỉ, ba ngày chỉ đơn giản là thoáng qua, có người từng phân tích, tạo thành loại nguyên nhân của sự ảo tưởng này là, lúc đi họcphải rời giường từ sáng sớm, chạy thể dục ăn cơm đi học, ngày nghỉ lúc mở mắt ra thì đã là giữa trưa, như vậy đã ít đi một buổi sáng rồi!.

Buổi chiều ngày nghỉ tết nguyên đán cuối cùng, Ngụy Nhất Thần trở về trường học. Trước tiên trả ổ cứng di động lại cho Trịnh Tư Kỳ rồi mới trở về ký túc xá, vốn tưởng rằng Cận Phi nhất định sẽ ra ngoài chơi cái gì đó, không nghĩ tới Cận Phi vậy mà lại ở trong phòng, hơn nữa còn nằm ngủ trên giường của Ngụy Nhất Thần.

Nhìn vẻ mặt khi ngủ của Cận Phi, Ngụy Nhất Thần chợt cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Mấy ngày nay Cận Phi đều ngủ ở trên giường của mình sao? Chắcbởi vì nghĩ tới mình đi. Tâm tình Ngụy Nhất Thần bỗng tốt lên, vì vậy đứng lên ghế, hôn Cận Phi một cái. Vốn tưởng rằng khi mỹ nhân ngủđược hoàng tử hôn sẽ tỉnh lại, kết quả không nghĩ tới hôn một cái, Cận Phi không tỉnh, lại hôn một cái, Cận Phi vẫn không tỉnh. Sau cùng Ngụy Nhất Thần làm càn hôn lên môi, Cận Phi theo bản năng giơ tay cho Ngụy Nhất Thần một cái tát.

Ngụy Nhất Thần “…”

Đúng lúc này lão Tam trở về phòng, thấy Ngụy Nhất Thần đứng trên ghế nhìn Cận Phi, tưởng Ngụy Nhất Thần muốn nghỉ ngơi lại bị chiếm giường, vì vậy nói với Ngụy Nhất Thần “Em ngủ trên giường của Cận Phi đi, giữa trưa Cận Phi uống nhiều quá, tụi anh phải khiêng về, năm tầng vốn đã đủ mệt rồi, cậu ta uống rượu xong còn đùa nghịch như điên. Khiêng tới trên lầu, tụi anh thực sự gánh không nổi cậu ta nữa, vốn định vứt cậu ta trên mặt đất, sau đó lão Đại nói làm người phải phúc hậu một chút, nên tụi anh mới ném cậu ta lên giường em.”

Ngụy Nhất Thần lập tức hắc tuyến, còn tưởng rằng Cận Phi nhớ mình chứ, không ngờ chính mình lại tự mình đa tình như thế.

Buổi tối Cận Phi mới tỉnh, mê mẩn trừng trừng nhìn nóc phòng sửng sốt cả buổi, mới tỉnh táo lại. Đang định xuống giường rửa mặt, thì nhìn thấy Ngụy Nhất Thần đang tập trung tinh thần nhìn cái notebook của cậu ấy. Cận Phi có chút kỳ quái, thứ đồ gì mà có thể làm cho Ngụy Nhất Thần nhìn chuyên tâm như vậy, ngay cả mình tỉnh cậu ấy cũng không biết. Vì vậy không xuống giường nữa, hai tay vịnh lên thành giường, thò đầu nhìn xuống dưới, vừa vặn trông thấy trên màn hình tiểu công đang đè tiểu thụ trên ghế sa lon, sau đó xách thương bắt đầu ra trận đại chiến 300 hiệp.

Cận Phi “…”

Cận Phi không nói hai lời xuống giường, đoạt lấy tai nghe của Ngụy Nhất Thần, tiện tay nhấn tắt notebook. Lúc đầu Ngụy Nhất Thần không kịp phản ứng, chờ nhìn thấy ánh mắt Cận Phi đỏ lên vì tức giận, mới hiểu được mình đã gây họa.

“Cậu có bệnh hả! Những thứ này ở đâu ra!” Cận Phi tức giận đến nỗi không biết nói cái gì cho phải. Ngụy Nhất Thần thì lại mang vẻ mặt vô tội nói “Em khóa cửa rồi.”

Cận Phi “…”

Ngụy Nhất Thần khép notebook lại, sau đó đoạt tai nghe trong tay Cận Phi lại ném lên bàn, xoay người ôm chặt lấy Cận Phi, cằm đặt lên đỉnh đầu Cận Phi nói “Em chỉ muốn học tập một lát, ngộ nhỡ sau này xảy ra, sẽ không đến nỗi một chút chuẩn bị cũng không có, anh nói có đúng không.”

“Cái đầu mẹ cậu! Thứ đồ này ở đâu ra! Ai cho cậu xem! Lát nữa đưa tôi xóa đi! Để tôi bắt gặp một lần nữa thôi thì tôi sẽ đập nát cái máy tính của cậu!” Ngay từ đầu kỳ thực Cận Phi chỉ là kinh ngạc, về sau là buồn bực, tức giậnchỉ là giả vờ. Ngụy Nhất Thần đã biết những thứ này rồi, xem ra sau này mình muốn lật ngược là vô vọng.

“Không nhìn làm sao học tập, không học tập sao có thể cho anh thoải mái chứ, không chuẩn bị cẩn thận, lần đầu tiên anh sẽbị thương đấy.” Cằm Ngụy Nhất Thần đặt trên đỉnh đầu Cận Phi, vô cùng nghiêm túc nói.

“Tôi bị thương cái con mẹ cậu đó! Lão tử là để cho cậu đè sao! Muốn đè cũng là tôi đè cậu, cậu nhanh chóng tìm chỗ chết đi!” Cận Phi cho Ngụy Nhất Thần một cùi chỏ, sau đó tức giận mở cửa chạy đi, lưu lại một mình Ngụy Nhất Thần vừa mới hiểu ra vẻ mặt hồng hồng vừa rồi của Cận Phi là do đâu, thật là đẹp mắt, khà khà.

Tết nguyên đán cứ như vậy lặng yên trôi qua, đã đến tháng ngày đau khổ nhất của tất cả sinh viên, bắt đầu từ nhà trẻ, cái ngày bị tất cả sinh viên ghi sâu trong lòng, thóa mạ, ngày này chính là thi thử cuối kỳ!

Vào lúc này Ngụy Nhất Thần mới biết tại sao Cận Phi có thể cầm được học bổng. Từ khi tiến vào hình thức ôn tập, Cận Phi liền giống như biến thành người khác, trên cơ bản trừ ăn cơm, đi ngủ hay là đọc sách ra, không tán dóc, không chơi game, thậm chí tiền cũng không kiếm, nếu không phải Ngụy Nhất Thần cứng rắn yêu cầu phúc lợi hôn mỗi ngày, cậu cảm thấy anh đã quên có một người như cậu tồn tại rồi.

Hơn nữa Ngụy Nhất Thần còn gặp được cái gọi là thần khí ôn tập chuyên dụng của Cận Phi —- —- Một sợi dây thừngdài siêu cấp. Dài bao nhiêu? Mỗi ngày điểm tâm, cơm trưa, cơm tối của Cận Phi đều là lão Đại hoặc là lão Tam mua từ dưới lầu rồi gọi Cận Phi, sau đó Cận Phi dùng dây thừng kéo lên cho nên mới có thể thấy được chút ít độ dài!

Chẳng qua năm nay Cận Phi không dùng thần khí, bởi vì đã có Ngụy Nhất Thần. Muốn ăn cái gì chỉ cần chít một tiếng, cam đoan Ngụy Nhất Thần sẽ đưa đến ngay lập tức, hơn nữa tuyệt đối sắc hương vị đầy đủ, khiến đồng chí Cận Phi vô cùng hài lòng. Cận Phi tâm tình tốt, Ngụy Nhất Thần cũng sẽ được ăn càng nhiều đậu hủ, trước đây chỉ là đơn thuần hôn môi, bây giờ còn thò móng vuốt vào trong quần áo sờ sờ xoa bóp xung quanh, ăn chút đậu hủ.

Những thời gian khác, Ngụy Nhất Thần sẽ cùng Cận Phi đọc sách ở trong phòng, cho nên lúc thi thử cuối kỳ kết thúc, Ngụy Nhất Thần ngoại trừ tiếng Anh, còn lại không chút nào lo lắng mình sẽ bị trượt.

Thi thử cuối kỳxong, chính là nghỉ đông. Trước kia Cận Phi rất thích nghỉ đông, bởi vì có thể trở về nhà thăm bà. Nhưng nghỉ đông năm nay Cận Phi nhìn ánh mắt đáng thương của Ngụy Nhất Thần, thật là có chút không nỡ. Kỳ thực Cận Phi là cực kỳ không nỡ, thế nhưng anh nhất định sẽ không thừa nhận. Cho nên mặc dù Ngụy Nhất Thần đã giữ Cận Phi lại hai ngày, nhưng Cận Phivẫn bước lên xe lửa về nhà, Ngụy Nhất Thần cũng không cam tâm tình nguyện trở về nhà với ba mẹ.

Chị Phi và ba Ngụy thì 29 tháng chạp mới về thành phố S, tổng bộ công ty ba Ngụy đặt ở Hà Lan, chủ yếu thường trú ở Hà Lan, chị Phi và Ngụy Nhất Thần có thời gian liền trở về Hà Lan đoàn tụ với ba Ngụy, chỉ có lễ mừng năm mới ba Ngụy mới có thể về nhà cùng đón năm mới với mọi người.

Năm nay cũng không ngoại lệ, 29 tháng chạp khi Ngụy Nhất Thần ngủ dậy, liền phát hiện phòng khách có thêm hai cái vali hành lý thật to, chắcba mẹ về phòng đi ngủ rồi đây, Ngụy Nhất Thần cũng không để ý nhiều, đi đến thư phòng đọc manga, rồi gọi điện thoại cho Cận Phi, hai người dính cả buổi, Ngụy Nhất Thần mới xuống lầu, dưới lầu chị Phi đã rời giường làm xong cơm trưa, Ngụy ba ba ngồi ở bên cạnh bàn ăn đang suy nghĩ chuyện gì đó.

Lúc một nhà ba người cùng nhau ngồi vào chỗ, mặc dù cũng giống như bình thường, thế nhưng bản năng Ngụy Nhất Thần cảm thấy bầu không khí có chút ngột ngạt, thấy ba mẹ không lên tiếng, mình cũng không nói chuyện, ba người cứ như vậy trầm mặc trên bàn ăn. Cuối cùng vẫn là Ngụy ba ba nhìn thoáng qua Ngụy Nhất Thần, sau đó chậm rãi nói “Nhất Thần, có bạn gái hả?”

Tuy rằng Ngụy Nhất Thần cảm giác mình phản ứng quá độ, nhưng mà nghe ba hỏi về vấn đề này, Ngụy Nhất Thần có loại dự cảm, ba mẹ hình như biết cái gì đó.

“Không có.” Ngụy Nhất Thần thành thật trả lời.

“Ồ, vậy con có bạn trai không?”

  1. , Một cặp CP cuối cùng ~~

Ngụy Nhất Thần “…” Quả nhiên là đã biết rồi…

Ngụy Nhất Thần vẫn còn đang rầu rĩ có nên nói chuyện này ra hay không, hoàn toàn không chú ý tới vẻ mặt của ba mẹ. Dù sao vào lúc này câu nói ‘yên lặng đại biểu cho ngầm thừa nhận’ vẫn là vô cùng hợp lý.

“Ăn cơm đi!” Không đợi Ngụy Nhất Thần trả lời, chị Phi đã ồn ào kêu ăn cơm rồi, tuy chủ đề bị chuyển hướng, thế nhưng Ngụy Nhất Thần một chút cũng không có buông lỏng cảnh giác, việc này chính là chuyện sớm hay muộn mà thôi, có điều Ngụy Nhất Thần luôn cảm thấy, không có vấn đề gì nếu cậu nói ra, nhưng vẫn có một trở ngại lớn nhất là cậu cảm thấy cậu và Cận Phi trong lúc này đang thiếu một cái gì đó.

Chẳng qua cái đề tài này thật sự bị chuyển hướng như vậy, sau vài ngày ba mẹ cũng không nhắc lại nữa, mọi người vẫn mừng năm mới như thường, từ từ Ngụy Nhất Thần cũng không thèm nghĩ tới nữa, vốn cậu còn đang rầu rĩ suy nghĩ coi có nên nói với Cận Phi một tiếng hay không, nhưng cuối cùng vẫn cảm thấy nên quên đi. Dù sao đã như vậy rồi, thìcứthích sao làm vậy đi.

Vào mồng 4 tết theo thường lệ Đoạn Nhiên và ba mẹ tới nhà bọn họtụ họp vớiba Ngụy, lần này không giống như mọi lần ở chỗ ba mẹ Đoạn Nhiên còn kéo gia đình Từ Huy đi theo, ba nhà cùng ngồi một chỗ, phụ nữ xuống bếp đàn ông nói chuyện phiếm, rất náo nhiệt. Ngụy Nhất Thần vốn đang ở phòng nghỉ ngơi dạy Từ Huy chơi game, kết quả mới vừa dạy xong đã bị Đoạn Nhiên kéo lại gần cửa phòng của mình, còn khóa cửa phòng lại, khiến cho Ngụy Nhất Thần theo bản năng liền nghĩ đến lúc Cận Phi tới mình cũng làm động tác giống vậy…

“Hai chúng ta quen biết nhau đã bao nhiêu năm rồi?” Đoạn Nhiên hỏi Ngụy Nhất Thần.

“Gần 15 năm đi.”

“Vậy tớ muốn hỏi cậu chuyện này, cậusẽ nói thật?”

“Có lẽ sẽ nói thật đi.”

“… Vậy cậu và Cận Phi có quan hệ như thế nào?”

“Mẹ kiếp! Tớ đã cho rằng hai chúng tớ không hề có bất kỳ dấu vết nào, mà sao trong ký túc xá chúng tớ biết, ba mẹ tớ biết, cậu cũng biết!!” Gương mặt Ngụy Nhất Thần không thể tưởng tượng nổi, cảm giác thật giống con chó thận trọng chôn một cục xương, kết quả phát hiện ngay cả con mèo nhỏ trong nhà, con chó hoang ven đường, con chuột phố bên cạnh đều biết mình chôn xương ở đâu.

“Có một lần tớ đi ngang qua tầng năm đúng lúc gặp phải.” Đoạn Nhiên cũng không nhìn Ngụy Nhất Thần, chỉ ngồi trên giường Ngụy Nhất Thần, cùi chỏ chống lên trên đầu gối, hai tay vuốt mặt. “Ba mẹ cậu cũng biết? Bọn họ phản đối hả?”

Ngụy Nhất Thần liền nằm bên cạnh Đoạn Nhiên, hai tay gối đầu nói “Không biết thái độ bọn họ ra sao, tớ cũng không dám nghĩ tới, đi được tới đâu hay tới đó đi. Nói đến, quãng thời gian trước cậu trốn tránh tớ có phải cũng là vì vậy hay không.”

“Ừ, coi như đúng vậy đi, kỳ thực cũng không hoàn toàn là vậy, không chỉ là trốn tránh cậu, kỳ thực tớ cũng là đang trốn chính mình.” Tư thế Đoạn Nhiên không thay đổi, thế nhưng thanh âm giảm xuống.

“Cậu tuyệt đối đừng nói cho tớ biết cậu cũng thích đàn ông, trái tim tớ không đỡ nổi đâu.” Ngụy Nhất Thần nói giỡn.

“Cậu thật sự đã đoán đúng rồi, mau mau tìm thuốc trợ tim đi thôi!”

“Tớ giết, không phải chứ! Không phải cậu thích tớ chứ!” Ngụy Nhất Thần nghe xong vội vàng từ trên giường nhảy dựng lên, thuận tiện cách Đoạn Nhiên xa một chút. “Thế nhưng tớ đã có vợ rồi nha!”

Đoạn Nhiên “… Tính ra người tớ thích cũng coi như là trúc mã, nhưng đáng tiếc không phải là cậu, cậu đừng tự dát vàng lên mặt mình!”

“Cậu đừng nói là người trước mặt kia…” Ngụy Nhất Thần cảm thấy cái này so với thích cậu còn kinh hãi hơn, Đoạn Nhiên vậy mà thích cái tên thiếu gân kia nha!

“Được rồi, không thèm nghe cậu nói nữa, cậu trước tiên nên tự lo chuyện của mình đi, ít nhất tớ đang ở trong bóng tối còn cậu ở ngoài sáng, tớ xem cái chết của cậu trước rồi nói sau.”

Ngụy Nhất Thần “…” Cậu đang thể hiện đúng chuẩn câu ‘đạo hữu chết nhưng bần đạo không chết’ sao…

Vào bữa trưa lúc ba nhà đang ngồi vây quanh bàn ăn, vừa mới chuẩn bị ăn cơm, điện thoại di động của Ngụy Nhất Thần vang lên.

“Đổ rác đổ rác, đổ vào nhà cậu, cậu kéo tôi đi tìm mẹ tôi phân xử, mẹ nói đổ rác sao chỉ đổ mực, mực làm ảnh hưởng tình bạn. Tôi yêu đổ rác, đổ vào nhà cậu, chỉ nhà cậu, tôi muốn cậu tức chết, cậu phải làm sao đây, tôi là vô địch thiên hạ ~~~” (Giai điệu xin phỏng theo ca dao nào đó)

Những người khác “…”

Chị Phi “Ha ha, tiếng chuông này rất khôi hài, ai làm tiếng chuông thiếu muối như vậy!”

Từ Huy “Tại sao tôi nghe tiếng chuông này, phản ứng đầu tiên lại nghĩ tới chính là Cận Phi?”

Tâm Ngụy Nhất Thần nghĩ cảm giác của anh quả là chính xác! Kỳ thực vừa rồi Ngụy Nhất Thần muốn cúp điện thoại, bởi vì dù sao ba mẹ đã đoán ra quan hệ của mình và Cận Phi, nhưng khi nghĩ tới Cận Phi không dễ dàng gì gọi điện thoại cho mình, toàn bộ kỳ nghỉ đông đến bây giờ đây chính là lần đầu tiên Cận Phi chủ động gọi điện, treo rồi đối phương chắc chắn sẽ đau lòng, cho nên thời gian tìm điện thoại cộng thêm do dự, cả tiếng chuông cũng đã hát xong.

Chị Phi khó chịu nghe xong lời của Từ Huy, ba Đoạn Nhiên trông thấy bầu không khí bỗng có chút buồn bực, vội vàng nói “Nhất Thần nhắn tin cho người ta trước đi, mọi người chờ con ăn cơm có chút không được, con không để ý người ta cũng không được, một hồi nữa cơm nước xong con gọi lại cho người ta đi.”

Ngụy Nhất Thần thấy có người cho bậc thang leo xuống, nhanh chóng đáp ứng, sau đó gửi tin nhắn cho Cận Phi, nói cả nhà đang ăn cơm đoàn viên, mình không tiện ra ngoài, một hồi nữa sẽ gọi lại cho anh. Gửi xong đặt di động lên bàn, những người khác cũng bắt đầu vừa nói vừa cười ăn cơm, một lát sau điện thoại Ngụy Nhất Thần vang lên “Ta là hiện thân của vẻ đẹp và trí tuệ, anh hùng và nghĩa hiệp.”

Những người khác “…”

Từ Huy “Sao tôi cảm thấy lời này cũng giống phong cách của Cận Phi vậy?”

Ngụy Nhất Thần nghĩ thầm, anh đã biết thì cứ biết đi! Đừng nói ra chứ! Thật không biết trong đầu Đoạn Nhiên bị bao nhiêu dầu cống ngầm tràn vào mà sao lại coi trọng anh kia chứ!

Có điều gào thét thì cứ gào thét, Ngụy Nhất Thần nhìn con mắt chị Phi vẫn đang nhìn chằm chằm tin nhắn, trong đó viết, 【Vừa rồi không cẩn thận ấn nhầm, đừng để ý, có rảnh gọi điện lại là được, chờ nghỉ đông chấm dứt gặp lại.】 Vốn Ngụy Nhất Thần nhìn thấy Cận Phi không phải cố ý gọi điện thoại cho mình còn có chút buồn bực, nhưng nhìn thấy câu cuối cùng liền sáng sủa lại.

Vẻ mặt biến hóa của Ngụy Nhất Thần làm cho những người lớn khác trên bàn bắt đầu trêu ghẹo Ngụy Nhất Thần nói nhất định là tin nhắn do bạn gái gửi tới, khiến cho Ngụy Nhất Thần thật sự rất muốn lao ra chết cho rồi, bữa cơm này đích thực là con mẹ nó buồn bực!